Chương 5
Thấy cậu đứng
ngẩn ra, cô khẽ mỉm cười,
giọng ấm áp hỏi:
— Cậu không sao
chứ? Có cần mình giúp gì không?
Minh Nguyên sực tỉnh, vội lắc đầu
lia lịa, hai má nóng bừng:
— Không… không
cần đâu.
Cậu cúi gằm mặt, nhưng ánh mắt
vẫn không kìm được mà len lén ngước lên nhìn cô. Ánh mắt ấy lập tức bị cô bắt
gặp. Cô khẽ bật cười, không hề cảm thấy khó chịu, ngược lại còn có chút thích
thú trước vẻ lúng túng của cậu.
— Cậu dễ thương
thật đấy. Hay là… mình kết bạn Facebook
nhé?
Câu nói khiến Minh Nguyên sững sờ. Tim
cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra
khỏi lồng ngực. Đây là cơ hội mà cậu chưa từng dám mơ tới.
Nhưng...
Quang Khải. Nếu hắn phát
hiện ra cậu lén lút gặp gỡ và trao đổi thông tin với người khác...
Cậu chần chừ mãi, các ngón tay siết chặt lại đến nỗi trắng bệch. Cậu sợ bị phát
hiện, sợ hậu quả, nhưng cơ hội hiếm hoi này lại khiến trái tim cậu rối
bời, không nỡ buông tay.
Ngay lúc Minh Nguyên định mở miêng.
Một cánh tay bất
ngờ đặt mạnh lên vai cậu.
— Không kết bạn
gì hết.
Giọng nói lạnh
lẽo vang lên từ phía sau.
Toàn thân cậu cứng ngắc, máu
trong huyết quản như ngưng đọng. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào máu thịt khiến toàn thân bất
giác run rẩy.
Hắn liếc cô một cái rồi kéo mạnh cậu đi.
— Về nhà! Ngay!
Minh Nguyên loạng choạng theo sau. Cậu không dám ngẩng đầu, không dám nói lời nào,
chỉ biết đờ đẫn bị hắn kéo đi như một con rối vô hồn. Trong đầu trống rỗng, chỉ còn tiếng tim đập loạn nhịp và cái
lạnh thấu xương lan tỏa khắp cơ thể.
Quang Khải gần
như quẳng cậu vào ghế sau của chiếc xe. Chưa kịp định thần, Quang Khải đã lao tới, thân hình nặng nề đè ép lên cậu
khiến cậu nghẹt thở. Đôi mắt hắn tối sầm, dán chặt vào gương mặt đang trắng
bệch vì hoảng loạn của cậu.
— Mày gan lắm.
Giọng hắn trầm đục, chứa đựng cơn tức giận
đáng sợ.
— Tao vừa rời khỏi chưa bao lâu
mà mày đã dám chuồn ra ngoài ve vãn người khác rồi à?
Ánh mắt sắc như dao của hắn nhìn thẳng vào
gương mặt tái nhợt, nhuốm đầy vẻ hoảng sợ của cậu. Nhìn thấy vẻ sợ hãi tột độ đó, ngọn lửa giận dữ đang cháy âm ỉ
trong lồng ngực hắn càng bốc cháy dữ dội.
Tối nay vốn dĩ hắn định không về.
Hắn biết dạo gần đây mình đã ép cậu quá sức, nên cố tình tạo khoảng trống, muốn
cho cậu chút không gian để thở.
Ngồi trong bữa tiệc ồn ào, tiếng cười nói vây
quanh, nhưng tâm trí hắn lại không lúc nào không nhớ đến cậu.
Đúng lúc đó,
điện thoại của hắn reo lên một tiếng.
Một số điện thoại lạ gửi đến tin nhắn, bên
trong là hình ảnh của cậu, hai
má cậu đỏ ửng đang đứng nói chuyện thân mật với một cô gái quyến rũ trong chiếc
váy đỏ, kèm theo là một địa chỉ cụ thể.
Tấm ảnh đó như
một gáo dầu đổ thẳng vào ngọn lửa ghen tuông vốn đã âm ỉ trong lòng hắn.
Tất cả sự
"rộng lượng" mà hắn dành cho cậu giờ đây tan biến hoàn toàn.
Hắn cảm thấy mình bị phản bội.
Hắn lập tức bỏ
dở bữa tiệc, phóng chiếc xe thể thao thẳng đến địa chỉ được gửi.
Cảm giác bị phản bội như dao cắt thẳng vào tim. Giọng Quang Khải trầm xuống, mang
theo sự tức giận bị kìm nén đến mức run rẩy.
— Tao cho mày tự do một tối mà mày dám cười với con nhỏ đó? Mày nghĩ tao là
thằng ngu à?
Minh Nguyên run rẩy, nước mắt tuôn rơi không ngừng, giọng nghẹn ngào van xin:
— T-tôi... tôi xin lỗi... tôi chỉ... muốn ra ngoài hít thở chút thôi... xin
cậu...
Nhưng hắn chẳng thèm nghe. Bàn
tay hắn bóp mạnh lấy cằm cậu, ép buộc cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt hắn:
— Mày là của tao! Nghe rõ chưa!
Nói rồi, không chòNw
cậu kịp phản ứng, lập tức cúi xuống hôn
cậu một cách mạnh bạo. Nụ hôn không có chút dịu dàng, chỉ
có sự chiếm đoạt và giận dữ. Một tay hắn bóp chặt cằm cậu, ép cậu mở
hàm ra, đầu lưỡi thô bạo xâm nhập quấn quýt lấy lưỡi cậu. Tiếng chụt chụt ướt
át vang vọng khắp không gian xe chật hẹp.
Tay kia của hắn
đã luồn xuồng, lột phăng quần cậu ra, để lộ nơi riêng tư bí ẩn đang run rẩy vì kinh hãi.
Cậu biết mình
không thể phản kháng, sức lực của cậu chẳng là gì so với cơn thịnh nộ và sự cuồng
bạo của hắn. Bất kỳ sự giãy giụa nào cũng chỉ khiến hắn tức giận hơn và hình phạt
sau đó sẽ càng khủng khiếp.
Hơi thở cậu run rẩy.
Cậu nhắm mắt lại, ngoan ngoãn nghe theo hắn. Hy vọng sự phục tùng này sẽ xoa dịu
được ngọn lửa ghen tuông trong hắn, hy vọng hắn có thể nhẹ tay với cậu một chút, dù chỉ là một chút xíu.
Nụ hôn trừng phạt
cuối cùng cũng kết thúc.
Khải buông cằm cậu
ra, để lộ dấu tay đỏ ửng hằn trên làn da trắng nõn. Hắn nhìn xuống khuôn mặt đẫm
nước mắt của cậu, sự giận dữ trong mắt hắn vẫn chưa hề nguôi ngoai.
Không đợi cậu ổn
định lại hơi thở, hắn đã bế xốc cậu lên, đặt cậu ngồi
dạng chân trên đùi mình.
— Kéo
khóa quần tao xuống.
Khải lạnh giọng
ra lệnh. Hắn nhìn chằm chằm vào cậu, ánh mắt không cho phép bất kỳ sự chần chừ
hay phản kháng nào.
Minh Nguyên run bần bật, nước mắt lăn dài trên má, nhưng cậu biết cậu đã không còn đường lui. Tay cậu
run run chậm chạp lần xuống, ngón tay lạnh ngắt chạm vào khóa quần của hắn. Đôi tay lạnh ngắt lần mò xuống, run rẩy
kéo khóa quần hắn xuống, để lộ con cặc gân guốc to lớn đang
cương cứng dữ tợn.
— Tự nhét nó vào.
Giọng hắn khàn khàn, ánh mắt khóa
chặt lấy cậu như muốn ăn tươi nuốt sống.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY