Chương 4
Sáng hôm sau, Minh Nguyên run rẩy mở mắt, toàn thân đau nhức dữ dội.
Đập vào tầm mắt cậu là gương mặt
anh tuấn lạnh lùng của Khải, hắn vẫn đang ngủ, hơi thở đều đặn ấm áp phả nhẹ
lên gò má cậu.
Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, cậu
không phân biệt nổi tối qua rốt cuộc là hiện thực hay ác mộng. Những cơn đau âm
ỉ từ khắp cơ thể cùng ký ức kinh hoàng ùa về như lưỡi dao sắc, cắt nát linh hồn
cậu thành từng mảnh. Dạ dày cuộn trào vì ghê tởm và tuyệt vọng, nước mắt lại không
ngừng lăn dài trên gò má tái nhợt của cậu.
Cậu đẩy mạnh cánh tay của hắn ra,
hoảng loạn bật dậy, muốn chạy trốn khỏi giường.
Nhưng chưa kịp chạm đất thì đã bị hắn túm chặt lấy, kéo lại rồi đè ngửa cậu
xuống giường, cơ thể nặng nề phủ lên khóa chặt mọi cử động của cậu.
— Mày muốn đi đâu?
Giọng khàn khàn vang sát bên tai
khiến cậu run bắn người.
Minh Nguyên vùng vẫy trong vô
vọng, tiếng nức nở vỡ òa xen lẫn lời cầu xin thảm thiết vang lên, nước mắt tuôn
rơi không ngừng trên gò má nhợt nhạt. Cậu cố trốn thoát khỏi vòng tay ấy, nhưng
hắn vẫn giữ chặt, cơ thể đè ép khiến cậu không thể nhúc nhích.
Thấy cậu như vậy, cơn tức giận
lóe lên trong mắt hắn. Hắn cúi xuống, đôi môi nóng bỏng tham lam ngậm lấy môi
cậu mút mạnh, đầu lưỡi thô bạo xâm nhập quấn quýt, cướp đi hơi thở cậu, đến khi
cậu sắp ngạt thở mới buông ra.
Hắn buông tay
cậu ra, giọng trầm xuống, lạnh lẽo đến đáng sợ.
— Tao nói rồi…
mày đừng có nghĩ đến chuyện rời khỏi tao. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, tao sẽ
thương mày, không làm khó mày nữa.
Minh Nguyên nức nở lắc đầu, nước
mắt rơi lã chã, cậu lùi lại muốn chạy trốn. Nhưng đôi chân mềm nhũn không chút
sức lực.
Thấy thế, ánh
mắt Quang Khải tối sầm lại. Hắn hạ giọng, từng chữ như lưỡi dao kề sát cổ cậu.
— Không nghe lời
à? Vậy tao nói cho mày biết. Chỉ cần tao mở miệng, bố mày sẽ bị sa thải. Còn
cái bí mật kia… mày nghĩ đến lúc đó, mày và bố mày còn mặt mũi nào sống yên ổn
không?
Minh Nguyên cứng đờ người. Tim
cậu như rơi thẳng xuống đáy vực, gương mặt đẫm lệ tái nhợt vì tuyệt vọng.
Rồi hắn đột ngột dịu giọng, bàn
tay thô ráp vuốt ve gò má đẫm nước mắt của cậu, dỗ dành:
— Nguyên à… chỉ
cần mày ngoan ngoãn, ở bên tao. Tao sẽ không để ai động đến mày, được không?
Minh Nguyên òa khóc nức nở, tiếng
khóc vỡ vụn như con thú nhỏ bị nhốt trong lồng. Cậu không muốn, hoàn toàn không
muốn. Nhưng cậu hiểu rõ hơn ai hết, mình đã không còn đường lui nào nữa.
Thấy cậu như vậy, Quang Khải biết cậu đã chấp nhận thỏa hiệp.
Hắn nhẹ nhàng kéo cậu vào lòng,
vòng tay siết chặt lấy eo thon đang không ngừng run rẩy. Rồi hắn cúi xuống hôn
nhẹ lên đỉnh đầu cậu, dịu giọng thì thầm:
— Vậy mới ngoan chứ.
Từ sau ngày hôm ấy,
Quang Khải lúc nào cũng bắt cậu phải theo sát bên hắn.
Hắn chẳng thèm che
giấu dục vọng của mình với cậu nữa. Bất cứ khi nào cơn thèm nổi lên, dù ở nhà
hay ở trường học, cậu đều buộc phải vạch cái lồn non nớt ra cho hắn đụ.
Cuộc sống như vậy
khiến cậu thấy rất tuyệt vọng. Mỗi khi xong chuyện cậu đều sẽ lén lút uống thuốc
tránh thai.
Cậu không chắc mình có thể mang thai hay không, nhưng cậu không dám mạo hiểm.
Có mấy lần Thanh Phong nhận ra điều bất thường. Anh lo lắng hỏi han, thậm chí thẳng thắn nói sẽ giúp nếu cậu gặp chuyện.
Nhưng Minh Nguyên chỉ cúi gằm
mặt, khẽ lắc đầu. Những lời đe dọa của Quang Khải vẫn vang vẳng trong đầu cậu khiến cậu
không dám mở miệng. Cậu sợ chỉ cần nói ra một chữ, không chỉ mình cậu mà cả bố
cậu cũng sẽ bị liên lụy.
Gần đây Thanh Phong đang tất bật
ôn thi đại học, hầu như suốt ngày vắng nhà. Minh Nguyên hiểu rõ, anh không thể
che chở cho cậu mãi mãi. Dù có nói ra cũng chỉ khiến mọi thứ thêm rối ren, thậm
chí làm Quang Khải tức giận hơn. Cậu không dám đánh cược.
Hôm nay Quang
Khải phải đi dự tiệc sinh nhật của một người bạn. Trước khi rời nhà, hắn còn
không quên dặn dò Minh Nguyên:
— Tối nay tao
không về. Mày ngoan ngoãn đợi ở nhà cho tao, nghe rõ chưa?
Cánh cửa khép
lại. Trong căn nhà rộng lớn chỉ còn lại một mình Minh Nguyên.
Khoảng thời gian
này, cậu gần như bị Khải giữ bên cạnh suốt ngày lẫn đêm. Hắn không cho cậu một
giây phút riêng tư nào khiến cậu cảm thấy rất ngột ngạt.
Biết tối nay hắn
không về, Minh Nguyên do dự rất lâu, cuối cùng vẫn lén khoác áo đi ra ngoài.
Cậu chỉ muốn hít thở chút không khí để đầu óc bớt nặng nè, dù chỉ là khoảnh
khắc ngắn ngủi.
Trên con đường tối, Minh Nguyên
bước đi như kẻ mất hồn, đôi chân vô lang thang giữa dòng người thưa thớt. Mãi
đến khi vô tình va phải ai đó, cậu mới giật mình tỉnh lại, vội vàng cúi người
xin lỗi.
— Tôi xin lỗi ạ…
Cậu lắp bắp nói
lời xin lỗi.
Người đối diện lập tức đưa tay đỡ cậu dậy,
giọng dịu dàng như gió thoảng:
— Không sao đâu.
Giọng nói dịu
dàng ấy khiến Minh Nguyên sững lại. Cậu ngẩng đầu lên, tim chợt khẽ run.
Là cô.
Cô gái trước mặt
chính là nữ thần mà cậu luôn
thầm yêu.
Hôm nay cô mặc
một chiếc váy lụa màu đỏ rượu
tôn lên làn da trắng, đường cắt may quyến rũ nhưng vẫn giữ được vẻ thanh lịch.
Ánh đèn đường dường như cũng phải nhường chỗ cho vẻ rạng rỡ của cô.
Trong giây phút ấy, nỗi tuyệt
vọng đang đè nặng lồng ngực cậu dường như được xoa dịu đi một chút. Cô giống
như vệt sáng hiếm hoi len lỏi vào cuộc sống u ám của cậu.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY