Chương 6
Hôm nay hắn hoàn
toàn không có ý định nới lỏng cậu. Hắn bắt
cậu tự mình trực tiếp đút vào như một hình phạt cho sự phản bội của cậu.
Cậu nhìn thứ
hung khí thô kệch ấy, lại nghĩ đến lối vào mỏng manh non nớt của mình, nước mắt
tuôn rơi không ngừng, giọng nức nở van xin:
— Không… không
vào được… quá lớn…
Hắn nhìn cậu
bằng ánh mắt lạnh lùng, không chút dao động. Lạnh
lùng cắt ngang cậu, giọng nói đầy đe dọa:
— Tao đếm đến ba. Mày không đút vào thì đừng trách tao. Một... hai...
Nghe thế, cậu hoảng loạn tột độ, vội vàng nhấc mông lên, tay run rẩy cầm
lấy thứ nóng bỏng ấy rồi từ từ ngồi xuống. Nhưng vì quá sợ hãi, cậu trượt chân,
ngồi phịch xuống tận gốc.
— Aaaa!
— Haaa...
Cả hai cùng lúc
ra tiếng. Cậu thét lên vì đau đớn, còn hắn gầm gừ rên rỉ vì khoái cảm đột ngột.
Thứ chặt khít nóng bỏng ấy siết chặt lấy hắn, khiến đôi mắt lạnh lùng thường
ngày thoáng hiện vẻ mê muội. Hắn ghì chặt lấy vòng eo thon của cậu, không cho
cậu một cơ hội vùng vẫy.
Cơn đau đớn dữ
dội do sự xâm nhập đột ngột làm cả người cậu mềm nhũn.
Cậu chỉ có thể
dựa vào người hắn, móng tay vô thức cào nhẹ vào lưng hắn qua lớp áo vest mỏng.
Không cho cậu chút thời gian thích nghi, hắn lạnh lùng ra lệnh, giọng trầm
đục:
— Động đi chứ. Để tao hầu mày à?
Cậu run rẩy,
không dám chậm trễ, bắt đầu khó khắn nhấc hông lên xuống chậm chạp.
Hắn ngả đầu ra ghế xe, hai tay giữ chặt hông, thỏa
mãn thở dốc
theo từng chuyển động chậm rãi của cậu.
— Hức... hức...
Những tiếng rên rỉ
nghẹn ngào không ngừng phát ra từ khuôn miệng xinh xắn của cậu.
Được một lúc, hắn không còn thỏa mãn với nhịp độ chậm chạp ấy nữa, giọng
khàn khàn thúc giục:
— Nhanh lên.
Gương mặt cậu ửng đỏ, nước mắt giàn giụa, cậu nức nở van xin:
— T-tôi... tôi không... không làm được... aaa!
Lời chưa dứt,
Quang Khải đã siết chặt hông cậu, bất ngờ lên xuống mạnh bạo. Từng cú thúc hung
hãn đâm sâu vào khoang sinh sản của cậu, khiến chiếc xe rung lắc dữ dội.
Từng cú va chạm
thô bạo làm cả cơ thể cậu nảy lên.
Hai tay cậu hoảng loạn ôm chặt cổ hắn để khỏi ngã. Những tiếng rên rỉ kìm nén không được, liên tục bật ra
khỏi cổ họng, nước bọt trào ra từ khóe miệng
nhỏ xinh, chảy dài xuống tận cằm.
Dưới những cú
thúc mạnh bạo dồn dập không ngừng nghỉ của hắn, cơ thể cậu cuối cùng không thể
chịu nổi mà triều xuy. Dòng nước dâm nóng hổi tuôn ra ướt đẫm đùi hắn, tiếng rên rỉ vỡ òa xen lẫn nức nở tuyệt vọng.
Nhưng hắn chẳng dừng lại mà vẫn
tiếp tục thúc mạnh bạo hơn.
Sau một lúc lâu, Quang Khải cuối cùng cũng đạt đỉnh. Hắn gầm lên một tiếng
trầm đục đầy thỏa mãn, hai tay ghì chặt eo cậu không cho động đậy. Toàn bộ tinh dịch nóng bỏng bắn
sâu vào tận bên trong, lấp đầy tử cung non nớt.
Cậu chẳng còn
sức để cử động, nước mắt tuôn rơi không ngừng, tiếng nức nở thảm thiết vang lên
như xé lòng.
Cậu ngỡ màn tra
tấn đã chấm dứt, nhưng thứ hung khí vẫn chôn sâu trong lối vào non nớt ấy lại bất ngờ cương lên lần nữa.
Cậu òa khóc,
giọng vỡ vụn van xin:
— Đừng... đủ rồi... hức...
Nhưng Khải chỉ
lặng lẽ nhìn cậu, đôi mắt tối sầm ngập tràn dục vọng chiếm hữu điên cuồng, hắn
chẳng mảy may động lòng trước lời cầu khẩn yếu ớt đó.
Hai tay thô ráp
nâng hông cậu lên cao, rồi lại bắt đầu ra vào dồn dập.
Những tiếng rên rỉ xin tha nghẹn ngào của cậu hòa quyện cùng tiếng gầm thỏa
mãn khàn đục từ hắn vang vọng khắp không gian xe chật hẹp. Phải đến tận
khuya muộn, tiếng động trong xe và sự trừng phạt tàn bạo đó mới dừng lại.
Khi hắn rút ra, cậu đã hoàn toàn kiệt sức, cơ thể cậu mềm nhũn, chìm vào giấc
ngủ trong nỗi đau đớn và sợ hãi.
Khi Quang Khải đưa Minh Nguyên về đến nhà đã là đêm khuya.
Ánh đèn vàng nhạt từ phòng khách hắt ra.
Điều bất ngờ là Thanh
Phong vẫn chưa
ngủ mà đang ngồi trên chiếc sofa da đen nhàn nhã uống cà phê.
Nghe tiếng động, Thanh Phong ngước lên. Gã thấy hắn đang bế cậu trên tay. Cậu trai nhỏ nhắn cuộn mình, gương mặt lấm lem mồ hôi
và nước mắt đang ngủ say vì kiệt sức.
Thanh Phong đặt
tách cà phê xuống. Chậm rãi bước đến gần, cúi đầu xuống chăm chú nhìn cậu.
Gã thương tiếc đưa tay lau nhẹ mồ hôi trên trán cậu, dịu giọng trách móc:
— Sao cậu không biết thương em ấy gì hết thế?
Quang Khải lập
tức nghiêng người tránh đi, vòng tay ôm cậu siết chặt hơn, lồng ngực phập phồng
vì giận dữ. Hắn trầm giọng cảnh cáo:
— Đừng tưởng tôi không biết những bức ảnh hôm nay là ai gửi. Anh đừng có mơ
tưởng đến đồ của tôi.
Thanh Phong nhếch mép khinh bỉ, ánh mắt lóe lên thách thức:
— Cậu nghĩ em ấy là của cậu sao?
Không đợi hắn
kịp phản ứng, Thanh Phong dứt khoát quay
lưng đi thẳng lên lầu. Nhưng trước khi bước lên bậc thang cuối cùng, gã
dừng lại, quay đầu nhìn Khải với ánh mắt đầy ẩn ý.
— Khi
đến lúc thích hợp, tôi sẽ quay lại đòi
em ấy. Chăm sóc em ấy cẩn thận chút.
Tiếng bước chân
vang lên rồi dần mất hút.
Phòng khách chìm
vào im lặng.
Quang Khải đứng
sững giữa phòng khách, sự phẫn nộ bùng
lên đến tột độ. Hắn siết chặt vòng tay đang ôm cậu. Ánh mắt hắn nhìn cậu
trở nên tối sầm lại. Hắn thấp giọng mắng:
— Kỹ nữ
Sáng hôm sau, cậu tỉnh giấc trong vòng tay của hắn. Ký ức đêm qua ùa về, cơn
đau đớn, nỗi nhục nhã, tuyệt vọng khiến cậu không kìm được mà bật khóc thút
thít, nước mắt lăn dài trên gò má tái nhợt.
Cậu cắn
chặt môi, không dám phát ra tiếng vì sợ đánh thức con thú đang say ngủ bên
cạnh.
Nhưng cậu không
hề hay biết rằng hắn đã thức từ lâu.
Cảm nhận được cơ
thể nhỏ bé trong vòng tay mình đang run lên và tiếng nức nở yếu ớt. Hắn không
nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay hơn, khóa chặt lấy cậu không để có cơ hội chạy thoát.
Khóc được một
lúc, cậu vì quá mệt mỏi và kiệt sức mà lại ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn.
Lúc này, hắn mới
mở mắt ra. Chăm chú nhìn vào
gương mặt nhợt nhạt, sưng húp vì khóc của cậu. Ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua từng
đường nét trên khuôn mặt cậu, vuốt ve má, chạm nhẹ môi. Hành động tuy dịu dàng
nhưng ánh mắt hắn ánh lên sự chiếm hữu điên
cuồng.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY