Chương 8
Kể từ ngày hôm ấy, Quang Khải biến mất
hoàn toàn khỏi cuộc sống cậu. Hắn
không còn xuất hiện trước mặt cậu nữa, dù là ở nhà, hay ở trường.
Ban đầu cậu vẫn còn chút bồn
chồn, vài lần định hỏi Thanh Phong. Nhưng mỗi khi nghe đến cái tên kia, anh lại
khéo léo chuyển chủ đề, ánh mắt thoáng qua một tia tối tăm mà cậu không hiểu.
Thấy vậy cậu cũng im lặng, không hỏi nữa.
Cuộc sống của cậu
dần quay về quỹ đạo cũ, thậm chí còn bình yên hơn trước kia. Những ngày tháng
trôi qua nhẹ nhàng đến mức đôi lúc cậu còn ngỡ mình đang mơ.
Sau kỳ thi, Thanh Phong gần như ở
nhà suốt. Anh bỏ qua những buổi họp không cần thiết, dành trọn thời gian bên
cậu, giúp đỡ
cậu vượt qua bóng ma của quá khứ tăm tối. Dưới sự chăm sóc dịu dàng và kiên
nhẫn của hắn, cậu dần lấy lại được nụ cười.
Nhưng bình yên ấy
rốt cuộc vẫn không kéo dài.
Hôm đó, khi cả hai
đang chuẩn bị dùng bữa, mùi canh cá xông lên khiến sắc mặt cậu lập tức tái nhợt.
Một cơn buồn nôn dữ dội ập đến không báo trước.
Cậu vội vàng che
miệng, quay người chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Thanh Phong lập tức buông đũa,
gương mặt thoáng biến sắc. Anh chạy theo ngay sau, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vỗ
lưng cậu.
Không lâu sau,
bác sĩ được gọi tới.
Sau một hồi thăm
khám cẩn thận, bác sĩ khẽ nhíu mày, trong ánh mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, nhưng
rất nhanh đã lấy lại vẻ ôn hòa quen thuộc. Ông
mỉm cười, giọng nói mang theo sự trấn an:
— Chúc mừng, cậu đã mang thai.
Câu nói ấy vang lên nhẹ nhàng, nhưng
với Minh Nguyên lại như tiếng sấm giữa trời quang. Tai cậu ù đi, đầu óc trống rỗng, toàn thân lạnh buốt, hai
bàn tay run rẩy không cách nào kiểm soát được .
Bác sĩ cố gắng
trấn an cậu:
— Trường hợp này tuy hiếm, nhưng tôi
từng gặp qua rồi. Cậu đừng quá lo lắng.
Nhưng những lời
ấy chẳng thể lọt vào tai cậu. Cậu chỉ ngồi đó, ánh mắt trống rỗng.
Thanh Phong đứng cạnh giường, hắn
nghe rõ từng chữ một. Khuôn mặt vốn lo lắng lập tức tối sầm lại, đôi mắt sâu
thẳm hiện lên những cảm xúc phức tạp và u ám. Hắn biết rõ đứa bé này... là của ai.
Nhận ra bầu
không khí nặng nề khác thường, bác sĩ khẽ ho một tiếng, viện cớ còn việc gấp
cần xử lý rồi nhanh chóng rời đi.
Thanh Phong cũng bước theo ông ra ngoài hành lang.
Cánh cửa khép
lại, căn phòng rơi vào sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Minh Nguyên ngồi bất động
trên giường, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, ánh mắt trống rỗng như đã bị rút cạn
linh hồn.
Một lúc lâu sau,
cửa lại mở ra.
Thanh Phong quay
lại. Hắn chậm rãi bước đến, quỳ xuống trước mặt cậu, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt đang run
rẩy, giọng trầm ấm:
— Bình
tĩnh nào em.
Nhưng cậu không
có phản ứng. Hai mắt đờ đẫn, tâm trí cậu vẫn còn mắc kẹt trong cơn sốc.
Thanh Phong khẽ nhíu mày. Hắn đưa tay xoay mặt cậu lại, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mình. Dịu dàng trấn an:
— Anh có cách. Đừng sợ.
Đôi mắt Minh Nguyên lóe lên hy vọng mong manh. Cậu ngước lên nhìn hắn, giọng run run:
— Em… em phải làm gì hả anh?
Hắn mỉm cười dịu dàng, nắm chặt tay cậu:
— Em gả cho anh đi. Anh sẽ giúp em nuôi đứa bé. Chúng ta sẽ là một gia đình
hạnh phúc.
Hy vọng vừa nhen
nhóm đã lập tức vỡ vụn.
Minh Nguyên hoảng loạn lắc đầu,
nước mắt lại trào ra:
— Không…
em không muốn… Em không thể… Em không yêu anh. Em không muốn anh phải vì em mà
gánh chuyện này…
Cậu lùi lại, cả
người co rúm như con thú bị dồn vào chân tường. Cậu run rẩy nói:
— Em… em
muốn bỏ đứa bé.
Ngay lập tức,
sắc mặt Thanh Phong tối sầm lại.
— Không được.
Giọng hắn trầm
xuống, lạnh lẽo và kiên
quyết:
— Anh vừa hỏi bác sĩ. Thể trạng của
em không cho phép. Nếu cố tình làm vậy, hậu quả rất nghiêm trọng… thậm chí có
thể không giữ được mạng sống.
Cậu sững người, hơi thở nghẹn lại
nơi cổ họng. Những lời ấy như sợi dây thừng siết chặt, khiến cậu không thể thở
nổi. Toàn thân cậu run lên từng đợt, ánh mắt lại rơi vào khoảng không vô tận,
lần này còn tuyệt vọng hơn trước.
Giữa lúc cậu hoàn toàn suy sụp, Thanh Phong khẽ nhích lại gần. Đôi mắt hắn sâu thẳm, giọng nói trầm ấm vang lên
bên tai cậu:
— Anh yêu em từ lâu rồi, Minh Nguyên. Anh sẽ lo cho hai bố con em. Hãy để
anh được chăm sóc em, được
không?
Những lời ấy dịu dàng, chân thành
đến mức khiến cậu ngẩn ra trong giây lát. Nhưng cậu không hề hay biết, những lời dịu dàng ấy chỉ
là một phần trong kế hoạch đã được hắn vạch ra từ lâu.
Hắn chưa từng có
ý định giúp cậu nuôi đứa bé. Trong đầu hắn, tương lai đã được vạch sẵn, sau khi
cậu sinh, đứa trẻ sẽ bị đưa đi nơi khác, rồi hắn sẽ nói dối rằng nó đã không còn. Sau đó, hắn và cậu sẽ có một đứa
con khác, một đứa con thuộc về họ và họ sẽ trở thành gia đình hạnh phúc như hắn hằng mơ.
Kế hoạch này đã
được Thanh Phong lên kế hoạch từ lâu,
từ khoảnh khắc hắn thấy Khải cưỡng ép cậu. Nhìn người mình khao khát bị kẻ khác chà đạp, hắn
chỉ muốn lao vào băm vằm tên kia ra. Nhưng lúc đó, bố hắn cũng đang đứng đó. Ông nhìn hắn với ánh mắt sắc lạnh, tràm
giọng cảnh cáo:
— Chắc
con sẽ không vì một đứa con trai mà làm
hại em con đâu nhỉ? Bố còn đang cân nhắc con cho vị trí thừa kế, đừng làm bố thất vọng.
Câu nói ấy là
lời cảnh cáo. Thanh Phong hiểu rõ nên hắn mới tạm thời nhẫn nhịn.
Cậu lại càng
không biết rằng, giữa cha cậu và cha hắn có mối quan hệ phức tạp. Chính bố của
hai người họ đã cưỡng ép bố cậu. Đó là lý do vì sao cậu phải ở cùng bọn họ và
không được gặp mặt bố mình
Ông ta ghét bỏ
sự tồn tại của cậu, đứa con riêng của người mà ông ta yêu nên mới muốn tách hai
bố con họ ra.
Ngày đó, Thanh
Phong dám đứng ra vahj trần mọi chuyện vì hắn biết rằng cha hắn có thể không
quan tâm đến chuyện giữa hai người bọn cậu, nhưng sẽ không còn thể làm ngơ khi bố
cậu biết sự thật.
Hắn từng nghĩ,
chỉ cần cứu cậu ra khỏi vũng lầy ấy, ở bên cậu đủ lâu, cậu sẽ dần yêu hắn.
Nhưng cái thai
này bất ngờ xuất hiện nên kế hoạch buộc phải tiến hành sớm hơn.
Nhìn gương mặt hoảng loạn của cậu trước lời tỏ tình, sắc mặt Thanh Phong
tối sầm lại, nắm tay siết chặt.
Cậu lắc đầu,
nước mắt trào ra, giọng nghẹn ngào:
— Em xin lỗi… Em không thích anh… làm
ơn… cho em bỏ nó đi… dù phải trả giá thế nào cũng được…
Không khí trong phòng nặng nề đến ngột ngạt, chỉ còn tiếng nức nở của cậu
vang vọng giữa không gian im ắng.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY