Chương 9

 

Thanh Phong im lặng nhìn cậu rất lâu. Ánh mắt hắn dần lạnh đi, nụ dịu dàng ban nãy hoàn toàn biến mất.

Hắn đứng phắt dậy, giọng nói lạnh nhạt cắt ngang tiếng nức nở của cậu:
— Được rồi.
Anh cho em thời gian suy nghĩ đến sáng mai. Nghĩ kỹ đi, Minh Nguyên.

Nói xong, hắn đứng dậy, xoay người rời khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại, để cậu lại trong phòng với sự hỗn loạn và tuyệt vọng.

Bên ngoài hành lang vắng lặng, Thanh Phong bước chậm rãi, nhưng trong lòng hắn, bóng tối đang cuồn cuộn dâng trào.

Nếu em không chịu… thì anh cũng không còn lựa chọn nào khác.

Hắn không muốn làm cậu sợ, ít nhất là ban đầu hắn không muốn. Nhưng nếu cậu cứ tiếp tục chống cự, hắn thà trở thành kẻ mà cậu căm ghét cũng muốn giữ cậu lại.

Chỉ cần kết quả cuối cùng đúng như hắn muốn, mọi thứ khác đều không quan trọng.

 

Đêm ấy, Minh Nguyên gần như không ngủ.

Trong đầu cậu là một mớ hỗn độn. Mỗi khi nhắm mắt lại, lời nói của Thanh Phong lại vang lên bên tai, lời nói ấy khiến cậu cảm thấy nghẹt thở. Cậu ôm chặt lấy mình, toàn thân run rẩy, nước mắt thấm ướt gối từ lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu qua rèm cửa mỏng.

Thanh Phong quay lại.

Hắn đứng trước mặt cậu, vẻ ngoài bình tĩnh đến đáng sợ.
Em đã suy nghĩ xong chưa?

Cậu cúi đầu, hai tay siết chặt lấy vạt áo. Một lúc lâu sau, cậu mới khẽ lắc đầu, giọng nói nhỏ đến mức gần như tan biến trong không khí:
Em… vẫn không muốn.

Khoảnh khắc ấy, bầu không khí như đông cứng lại.

Nụ cười trên môi Thanh Phong hoàn toàn biến mất. Ánh mắt hắn tối sầm lại, sâu thẳm và lạnh lẽo như mặt hồ trước cơn bão. Hắn không nổi giận, cũng không quát tháo, nhưng chính sự im lặng ấy mới khiến người ta sợ hãi.

— Em nghĩ anh cho em lựa chọn thật sao? 

Câu hỏi nhẹ bẫng, nhưng lại nặng nề đến mức khiến tim cậu như hụt một nhịp.

Minh Nguyên ngẩng đầu lên, đôi môi run run, nhưng không thốt nổi một lời nào.

Thanh Phong đứng thẳng dậy, giọng hắn trầm xuống, lạnh buốt:

— Anh chỉ cho em cảm giác rằng mình còn đường lui thôi.

Hắn nói tiếp, giọng đều đều như đang kể một chuyện không liên quan đến mình.
Để em tự bước đến kết quả mà anh muốn.

Minh Nguyên theo bản năng lùi lại, sống lưng lạnh. Cậu lắp bắp, giọng yếu ớt đến đáng thương:

— Anh… anh không thể làm vậy…

Thanh Phong khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo không chút ấm áp. Hắn thản nhiên ngồi xuống mép giường, ánh mắt khóa chặt lấy cậu.

— Giờ anh cho em hai lựa chọn thôi, Minh Nguyên. Một: ngoan ngoãn cưới anh, để anh lo cho em và đứa bé. Còn lựa chọn thứ hai... em chắc không muốn biết đâu. Chọn đi.

Minh Nguyên run rẩy nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe đờ đẫn, môi mím chặt đến trắng bệch. Cậu im lặng, toàn thân co rúm lại trong góc giường. Cả hai lựa chọn đều là địa ngục đối với cậu, và cậu không muốn chọn bất cứ cái nào cả.

Hắn chậm rãi tiến lại gần, từng bước từng bước như cố tình kéo dài sự giày vò. Ánh mắt hắn lướt qua khuôn mặt tái nhợt của cậu, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố né tránh của cậu.

— Em nghĩ im lặng là có thể trốn được sao?

Rồi hắn tiếc nuối lắc đầu, giọng điệu giả tạo đầy thương hại:
— Vậy anh giúp em chọn vậy.

Nói rồi, hắn bước đến bế cậu lên. Minh Nguyên vùng vẫy dữ dội, tay chân đập loạn xạ, nhưng vẫn không thoát nổi vòng tay cứng như sắt của hắn.

— Không! Thả em ra! Anh Thanh Phong... xin anh... đừng!

Hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bế cậu xuống tầng ngầm. Dưới đây có một căn phòng bí mật mà chính cậu cũng không hề hay biết.

Đến trước một cánh cửa thép, Thanh Phong nhập mật mã rồi ôm cậu bước vào phòng.

— Đừng... em van anh! Tha cho em... hức...

Cậu khóc lóc thảm thiết, vùng vẫy điên cuồng, móng tay cào cấu lên cánh tay hắn, nhưng mọi kháng cự đều vô ích. Cánh cửa khép lại sau lưng, tiếng khóa điện tử vang lên lạnh lẽo.

Bên trong là một căn phòng kín với một phòng ngủmột phòng vệ sinh nhỏ.

Điều đáng sợ nhất là trong phòng ngủ, ngoài một chiếc giường duy nhất, còn có một chiếc xích kim loại được nối thẳng xuống khung giường.

Thấy cảnh ấy, Minh Nguyên hoảng loạn tột độ. Cậu giãy giụa như phát điên, nhưng Thanh Phong vẫn bình thản bế cậu đến giường, hắn đặt cậu xuống nệm mềm, rồi lạnh lùng khóa cổ chân cậu lại bằng chiếc vòng kim loại lạnh lẽo.

 Chương trước

Chương sau

 

 

 

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!