Chương 7
Minh Nguyên tỉnh
lại lần nữa đã giữa trưa. Cả người cậu đau nhức kinh khủng, mỗi cử động nhỏ đều
như tra tấn. Cậu khó nhọc ngồi dậy.
Lúc này, Quang
Khải bưng một chén cháo nóng hổi bước vào. Hắn đặt cháo xuống bàn rồi tiến đến
bên giường, chẳng nói một lời mà bế xốc cậu lên, đặt ngồi lên đùi mình.
Cậu giãy giụa
yếu ớt muốn thoát ra, nhưng lập tức bị hắn giữ chặt. Giọng hắn trầm thấp, đầy
uy hiếp:
— Ngồi im. Đừng để tao tức.
Nghe vậy cậu lập tức ngoan ngoãn ngồi yên, không dám nhúc nhích.
Hắn chậm rãi đút
từng muỗng cháo cho cậu ăn.
Ăn xong, hắn ôm cậu vào lòng, dịu giọng thì thầm:
— Về sau mày chỉ cần ngoan ngoãn thì tao sẽ không trừng phạt như tối qua nữa,
biết chưa? Chỉ cần mày ngoan ngoãn ở cạnh tao thì muốn gì cũng được.
Nghe những lời
đó, cậu run lên vì sợ hãi. Cậu biết mình chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ có
thể lặng lẽ gật đầu.
Chẳng bao lâu
sau, kỳ thi tốt nghiệp cũng kết thúc. Hôm nay là ngày tổ chức tiệc chúc mừng của hai người bọn họ.
Quang Khải hôm nay xuất hiện trong bộ vest đen cắt may tinh xảo, chất liệu cao cấp
tôn lên dáng người cao lớn của hắn. Hắn đeo chiếc đồng hồ Thụy Sĩ lấp lánh, mái
tóc được chải chuốt gọn gàng. Cả người toát ra khí chất lạnh lùng, áp bức của
một người thừa kế tương lai.
Trái lại với hắn, Thanh Phong lại chọn bộ vest màu xanh navy đậm, trông có vẻ điềm đạm
và lịch lãm hơn. Gã đeo kính gọng vàng mỏng, cả người toát vẻ chững chạc trưởng thành.
Còn Minh Nguyên
thì mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, cổ áo được cài kín, bên ngoài là áo vest màu xám nhạt.
Dưới ánh đèn phòng tiệc rực rỡ, bộ đồ ấy khiến cậu trông càng gầy gò. Cậu cúi đầu, hai tay khẽ nắm lấy vạt
áo, mang theo vẻ bất an không thể che giấu.
Vì ngày quan trọng này, bố cậu và chú Trần đã bay từ nước ngoài về.
Vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của bố, mọi lớp vỏ bọc mà cậu cố giữ lập
tức vỡ vụn. Tất cả nỗi ấm ức, sợ hãi bị bị
dồn nén bấy lâu bùng nổ. Cậu lao đến ôm chầm
lấy ông, khóc nức nở như
một đứa trẻ.
Ông giật mình,
rồi lập tức đau lòng ôm chặt lấy cậu. Bàn
tay ông run run xoa đầu con trai, giọng lo lắng:
— Sao
vậy con? Chuyện gì xảy ra?
Minh Nguyên cố kìm tiếng nấc, lau vội nước
mắt, nói dối bằng giọng run rẩy:
— Con… con chỉ nhớ bố quá thôi…
Bố cậu khẽ bật cười, đưa tay xoa đầu cậu, rồi kéo cậu vào lòng ôm chặt, thì thầm những lời an
ủi dịu dàng như ngày còn bé.
Bữa tiệc diễn ra trong không khí vui vẻ.
Sau bữa tiệc,
khi bố cậu và chú Trần chuẩn bị nói lời tạm biệt và rời đi thì Thanh Phong bất ngờ ngăn hai người lại.
Hắn đột ngột bước đến, chắn trước mặt hai người.
Trong sự im lặng
chết người. Thanh Phong bắt đầu kể hết
tất cả những chuyện mà Quang Khải đã làm với cậu trong khoảng thời gian
vừa qua, từ sự cưỡng ép, giam cầm đến cả những lần hành hạ thô bạo.
Bố cậu nghe đến
đâu mặt tái nhợt đến đấy. Đến câu cuối, ông không đứng vững được nữa, chân mềm
nhũn, phải vịn vào chú Trần mới không ngã quỵ. Đôi mắt ông đỏ hoe, đầy kinh
hoàng và đau đớn không thể tin nổi.
Minh Nguyên cũng
hoảng loạn, cậu không ngờ Thanh Phong lại biết tất cả, và càng không ngờ hắn sẽ
nói ra trước mặt người lớn.
Thanh Phong thấy
được sự lo lắng và hoảng loạn trong mắt cậu. Hắn lập tức tiến đến, nhẹ nhàng
nắm lấy tay cậu, an ủi nói :
— Đừng sợ. Từ
giờ mọi chuyện đã có anh lo.
Quang Khải biết mọi chuyện không ổn. Hắn
lao tới, định túm lấy tay cậu kéo đi, nhưng ngay lập tức bị mấy vệ sĩ mặc đồ
đen của chú Trần xông ra khống chế. Họ đè hắn sấp xuống mặt sàn lạnh lẽo.
Hắn giãy giụa,
điên cuồng gào thét:
— Trả cậu ấy lại cho con! Minh Nguyên! Cậu ấy là của tao!
Nhưng cuối cùng
hắn vẫn bị khống chế và đưa đi.
Tiếng gào thét
của hắn vang vọng rồi nhỏ dần, để lại không gian tĩnh lặng chết người.
Sau đó bố cậu lập tức chạy đến ôm chặt cậu vào lòng, hai
bố con òa khóc nức nở , những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên giữa phòng
tiệc giờ đã vắng lặng.
Sau khi hai
người khóc xong, chú Trần bước lại gần, nhẹ giọng trấn an bố cậu và nhắc nhở
rằng chuyến bay sắp đến giờ cất cánh. Dù không nỡ, ông vẫn buộc phải rời đi. Trước khi đi, bố ôm cậu thật chặt, giọng nghẹn
ngào:
— Bố sẽ quay lại sớm con yêu. Bố yêu con.
Lúc này Thanh
Phong lặng lẽ bước đến bên cậu. Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng kéo cậu vào
lòng, vòng tay ấm áp bao lấy cơ thể vẫn đang run rẩy và những giọt nước mắt
chưa kịp khô.
Thanh Phong khẽ
vuốt lưng cậu, giọng trầm ấm vang lên bên tai:
— Mọi chuyện đã
qua rồi. Về nhà thôi, em.
Anh nắm lấy tay
cậu, những ngón tay đan chặt vào nhau. Hai người lặng lẽ bước đi, bóng dáng dần
khuất dưới ánh đèn pha lê mờ ảo của phòng tiệc, để lại đằng sau những mảnh vỡ
của một đêm dài đầy biến động, và cả một tương lai đang chờ phía trước.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY