Chương 30

[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/4q9ehExBBG]

Sau khi trêu chọc cậu xong, Khải thong thả thu tay về, khóe môi hắn thoáng nhếch lên một nụ cười âm lãnh.

Rồi hắn quay lại ghế sofa tiếp tục trò chuyện với bố như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Minh Nguyên ngồi đó, đôi chân vẫn khép chặt dưới lớp quần tây cố gắng che giấu sự run rẩy và dòng nước dâm đang chậm rãi thấm ướt quần lót bên trong.

Cậu thở ra một hơi nhẹ nhõm nhưng trong lòng lại dâng trào nỗi nhục nhã khôn cùng. Chỉ một cái bóp mông thôi mà đã khiến cậu suýt nữa bật ra tiếng rên giữa bao người. Cậu ghét chính bản thân mình, ghét cơ thể dâm đãng này của mình.

Những ngày sau đó trôi qua trong sự chờ đợi đầy giày vò.

Bố cậu thỉnh thoảng lại sang thăm. Ông mượn cớ thăm cháu để sang bàn với cậu về kế hoạch chạy trốn.

Cậu vừa mong đợi ngày đó đến mau, vừa sợ hãi khi nghĩ đến hậu quả nếu thất bại.

Chẳng mấy chốc ngày sinh nhật của hai anh em nhà họ Trần đã đến.

Biệt thự Trần gia hôm nay náo nhiệt chưa từng có. Xe sang nối đuôi nhau tiến vào, khách khứa đông đúc, tiếng cười nói hòa lẫn với nhạc giao hưởng du dương.

Hôm nay Phong xuất hiện ưu nhã như một vị vương tử lạnh lùng. Hắn mặc bộ âu phục đen cắt may hoàn hảo ôm sát thân hình cao lớn cân đối, chiếc kính gọng vàng lấp lánh dưới ánh đèn tôn lên đôi mắt tử la lan sâu thẳm. Nụ cười trên môi hắn vẫn ôn hòa như mọi ngày nhưng ai tinh ý sẽ thấy đáy mắt hắn không chút ấm áp.

Bên cạnh hắn là Khải với vẻ cường tráng đầy nam tính. Bộ vest xám đậm tôn lên cơ bắp săn chắc, cổ áo mở hai cúc để lộ xương quai xanh mạnh mẽ và làn da rám nắng khỏe khoắn. Hắn cười lớn tiếng, bắt tay chào đón khách khứa nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại quét qua cậu như dã thú đang ngắm nghía miếng mồi ngon.

Còn Minh Nguyên hôm nay xuất hiện với một bộ âu phục trắng tinh khôi, vải lụa cao cấp ôm sát cơ thể mảnh mai làm nổi bật làn da trắng nõn và đôi mắt long lanh của cậu. Chiếc áo sơ mi trắng cao cổ che đi những dấu hôn mờ trên cổ, quần tây bó sát tôn lên đôi chân thon dài.

Cậu bế đứa bé trong lòng, nở nụ cười gượng gạo trên môi trông như một người vợ dịu dàng.

Buổi tiệc bắt đầu, mọi ánh mắt đều đổ dồn về sân khấu chính nơi Phong và Khải đang phát biểu. Tận dụng khoảnh khắc náo nhiệt ấy, cậu lặng lẽ bế con lách qua đám đông, nhịp tim cậu đập mạnh vì sợ hãi.

Cậu ôm chặt đứa bé vào lòng, bước nhanh về phía hành lang vắng. Mỗi bước chân của cậu đều run rẩy, mồ hôi lạnh tuôn ra chảy dọc sống lưng.

Cậu vào phòng người hầu lấy bộ đồ mà bố đã giấu sẵn rồi mặc vội vào người. Đứa bé được đặt xuống xe đẩy nhỏ, cậu kéo tấm vải phủ lên giả vờ như đang đẩy khay đồ ăn thừa.

Càng đến gần lối thoát hơi thở của Minh Nguyên càng trở nên dồn dập. Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị bảo vệ ngăn cản nhưng lạ thay suốt dọc đường lại không có một bóng người. Sự yên tĩnh đến kỳ lạ này khiến sống lưng cậu lạnh toát, nhưng khao khát về sự tự do đã lấn át tất cả.

Cậu cắm đầu chạy, đôi chân run rẩy đẩy xe tiến về góc tường khuất nơi bố cậu nói sẽ có người đợi sẵn.

Gió đêm lạnh lẽo thổi qua mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng. Cậu đẩy xe chạy thật nhanh về phía góc tường mà bố dặn.

Dưới bóng tối lờ mờ của tán cây cổ thụ, một bóng người cao lớn đang đứng quay lưng lại phía cậu. Người nọ mặc đúng bộ quần áo màu xanh rêu mà bố cậu đã miêu tả. Minh Nguyên mừng rỡ, cậu chạy đến, vội vàng nói:

— Là tôi đây. Mau lên, chúng ta đi thôi!

Lúc này người nọ chậm rãi quay lại.

Dưới ánh trăng yếu ớt, gương mặt tuấn tú của Quang Khải hiện rõ. Hắn nhếch môi cười, đôi mắt âm u.

Trái tim Minh Nguyên đông cứng lại. Cậu sững sờ, đôi mắt mở to đầy kinh hãi, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.

— Không... không thể nào...

Mọi thứ sụp đổ trong khoảnh khắc. Hy vọng vừa le lói đã bị tàn nhẫn dập tắt, để lại nỗi tuyệt vọng đen tối nuốt chửng lấy cậu.

Cậu hoảng loạn quay người, hai tay run rẩy đẩy xe định chạy trốn. Đứa bé trong xe bắt đầu khóc oe oe vì bị xóc nảy.

Nhưng chưa kịp chạy cậu đã bị ôm chặt lấy eo từ phía sau, hắn kéo cậu sát vào lồng ngực rắn chắc của mình.

Hơi thở nóng hổi phả bên tai cậu, giọng khàn khàn đầy điên cuồng:

— Chạy đâu được nữa, bảo bối. Em nghĩ anh không biết gì sao?

Minh Nguyên run rẩy kịch liệt, nước mắt trào ra, cậu vùng vẫy trong tuyệt vọng. Cậu hiểu ra tất cả chỉ là một màn kịch mèo vờn chuột mà bọn hắn dàn dựng ra để chơi đùa với cậu.

 Chương trước

Chương sau

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!