Chương 29
Phong thong thả đưa đứa nhỏ cho Khải, ra hiệu bằng ánh mắt để em trai tiếp
tục ở lại tiếp khách.
Rồi hắn bế Minh Nguyên
lên, sải bước dài về phía cầu thang.
Cậu xấu hổ và nhục nhã đến mức chỉ biết vùi chặt gương mặt đẫm lệ vào hõm cổ
hắn, đôi vai gầy run lên bần
bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào.
Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt tò mò của vài người khách phía sau, nhưng cậu đã chả có sức lực bận tâm đến họ
nữa.
Vào đến phòng, Phong đặt
cậu xuống giường. Không để cậu kịp định thần, hắn thô bạo lột chiếc quần tây đã
ướt đẫm một mảng lớn ra, rồi
nắm lấy hai chân cậu tách rộng sang hai bên.
— Hức... anh Phong... làm ơn... dừng lại đi... em mệt lắm rồi...
Minh Nguyên nức nở, hai tay vô lực bấu chặt lấy ga giường, đôi chân trắng
nõn vì quá sợ hãi mà không ngừng co giật.
Phong nhìn xuống lối nhỏ đang sưng đỏ, nơi cây dương vật giả vẫn đang rung
nhè nhẹ, liên tục phun ra
những dòng nước dâm dính dớp.
Hắn đột nhiên thu lại vẻ mặt lạnh lùng, thay vào đó là một nụ cười dịu dàng
giả tạo. Hắn đưa tay vuốt ve gò má cậu, thì thầm trấn an:
— Ngoan nào, không sao đâu. Anh chỉ giúp em rút nó ra thôi mà, đừng lo.
Phong nắm lấy gốc đồ chơi,
chậm rãi rút nó ra khỏi lỗ nhỏ
đang co thắt dữ dội của cậu.
— Ức... a...!
Tiếng "pực" vang lên dâm mĩ, kèm theo đó là một lượng lớn dịch thể
bắn ra, chảy dọc theo đùi cậu.
Minh Nguyên còn chưa kịp thở phào vì sự giải thoát thì hơi thở cậu đã lập
tức nghẹn lại. Phong quỳ xuống giữa hai chân cậu, hắn cúi đầu trực tiếp dùng
lưỡi liếm láp lấy những dòng nước dâm còn sót lại đang nhầy nhụa quanh lỗ nhỏ
và kẽ mông.
— A... đừng... bẩn lắm... anh Phong... đừng làm thế!
Cậu bàng hoàng, hai tay hốt hoảng muốn đẩy đầu hắn ra. Nhưng khoái cảm quá độ đã khiến cơ thể cậu phản
ứng trái ngược hoàn toàn với lý trí. Một luồng điện xộc thẳng lên đại não khiến
sống lưng cậu cong lên, miệng không tự chủ được mà phát ra những tiếng rên rỉ
đứt quãng:
— Ân... ha... hức... dừng... ưm...
Thân thể cậu mềm nhũn như vũng nước, đôi mắt đờ đẫn tràn ngập hơi sương.
Sau khi đã vệ sinh sạch sẽ cho cậu Phong mới hài lòng ngẩng đầu lên. Hắn bế
thân hình rệu rã của cậu dậy đi tới tủ quần áo, rồi lấy ra một bộ đồ mới sạch sẽ và kín đáo hơn thay cho cậu.
Hắn ôm chặt lấy Minh Nguyên đang run rẩy vào lòng, cảm nhận tiếng nức nở yếu
ớt của cậu nhỏ dần rồi biến thành những tiếng nấc cụt vì kiệt sức. Hắn thản
nhiên hôn lên mái tóc cậu rồi bế cậu quay trở lại sảnh chính.
Một ngày dài đằng đẵng trôi qua trong sự dày vò thầm lặng. Khi bóng tối phủ
xuống biệt thự nhà họ Trần, sự xuất hiện của chú Trần và bố Minh Nguyên khiến không khí trở nên hòa thuận hơn.
Chú Trần vốn đã không ở nhà chính từ mấy năm nay, ông chọn sống cùng bố Minh
Nguyên ở một khu biệt thự yên tĩnh khác. Nhường lại quyền quản lý và việc tiếp khách tại nhà chính cho hai đứa con
trai song sinh.
Bố cậu tiến lại gần, gương mặt
già nua ánh lên niềm hạnh phúc khi thấy con trai và cháu nội. Ông ngồi xuống
cạnh cậu trên chiếc ghế sofa dài, bàn tay thô ráp bao bọc lấy bàn tay lạnh lẽo
của cậu:
— Nguyên à, hôm nay vất vả cho
con rồi. Nhìn con có vẻ rất mệt mỏi.
Minh Nguyên gượng cười, trái tim
cậu thắt lại. Cậu nói dối bố.
— Con... con không sao đâu bố.
Được thấy bố và chú Trần đến là con vui rồi.
Phía bên kia bàn trà chú Trần
cùng Phong và Khải đang thảo luận về những dự án kinh doanh trong năm mới. Dưới
ánh đèn chùm pha lê rực rỡ ba người đàn ông quyền lực nhà họ Trần trông thật
lịch lãm và thành đạt. Phong vẫn giữ vẻ ưu nhã với cặp kính gọng vàng thỉnh
thoảng lại đưa mắt nhìn về phía cậu đầy dịu dàng. Thứ dịu dàng giả tạo ấy khiến
cậu sởn gai ốc. Khải thì thong thả gác chân lên bàn, hắn vừa hút thuốc vừa gật
gù theo lời bố mình nhưng ánh mắt nóng rực của hắn thi thoảng lại quét qua vùng
háng của cậu một cách thô thiển.
Khung cảnh lúc này nhìn qua chẳng
khác nào một đại gia đình hạnh phúc con cháu đề huề hài hòa đến lạ kỳ. Nhưng
chỉ có Minh Nguyên biết phía sau cái vỏ bọc hoàn hảo đó là tầng tầng lớp lớp
những sóng ngầm tàn khốc.
Cậu ngồi đó, đôi chân khép chặt
dưới lớp quần tây phẳng phiu đã được thay mới nhưng bên trong vẫn là sự dâm dật
và nhục nhã không thể tẩy rửa.
Bố của Minh Nguyên mỉm cười, ánh
mắt trìu mến nhìn đứa cháu nội đang ngọ nguậy trong lòng con trai mình.
Đúng lúc này Quang Khải thong thả
đứng dậy. Hắn không nói gì chỉ chậm rãi bước về phía sofa. Mỗi bước chân của
hắn trên nền gạch như nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Minh Nguyên.
— Để con xem cục cưng nào, có vẻ
cu cậu đòi đi ngủ rồi đấy.
Khải nở một nụ cười chuẩn mực với
bố cậu. Rồi hắn cúi xuống giả vờ như đang âu yếm đứa trẻ nhưng trong khoảnh
khắc che khuất tầm mắt của người lớn bàn tay to lớn của hắn bất ngờ luồn xuống
dưới mông cậu bóp mạnh một cái.
— Ức...!
Minh Nguyên giật nảy mình, sống
lưng cứng đờ. Gương mặt tái nhợt đi vì hoảng sợ.
Bố cậu ngẩng lên, lo lắng hỏi:
— Nguyên? Con sao thế? Đau ở đâu
à?
Cậu run rẩy, hai tay ôm chặt lấy
con như muốn giấu đi sự run rẩy của cơ thể. Khải lúc này vẫn không buông tay,
trái lại hắn còn dùng những ngón tay thô ráp miết nhẹ qua khe mông ướt át của
cậu qua lớp vải quần rồi mới thản nhiên thu tay về, điềm nhiên trả lời thay
cậu:
— Chắc em ấy hơi mỏi thôi bố.
Thanh Phong ngồi phía đối diện
thong thả nhấp một ngụm trà. Đôi mắt sau lớp kính gọng vàng nhìn thấu mọi chuyện.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY