Chương 31
Lúc này Phong cũng chậm
rãi bước ra từ phía sau tán cây cổ thụ, đôi giày da bóng loáng giẫm lên thảm cỏ
ướt sương đêm không một tiếng động.
Hắn không hề nổi giận, trái lại còn mỉm cười, một nụ cười khiến cậu nổi da gà. Hắn khẽ vẫy tay, hai
tên thuộc hạ từ phía sau lặng lẽ tiến
đến, cung kính bế đứa bé đang khóc oe oe trong xe đẩy đi.
— Không! Con tôi! Trả lại cho tôi!
Cậu gào lên tuyệt vọng nhưng đã bị Khải giữ lại nên không
thể đuổi theo.
Phong đi đến trước mặt cậu, đôi bàn tay thon dài gỡ bỏ chiếc mũ bảo hộ thô
kệch trên đầu cậu xuống. Nhẹ
nhàng lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má tái nhợt của cậu. Ngón tay hắn lướt qua làn da
mềm mại như đang vuốt ve một món đồ chơi quý giá, giọng nói dịu dàng đến mức sởn
gai ốc vang lên:
— Cục cưng, em định đi đâu vậy? Giữa đêm hôm thế này mà không thấy em làm
bọn anh lo chết đi được. Em xem, bộ đồ này thật không hợp với vẻ đẹp của em
chút nào.
Cậu run rẩy đến mức không đứng vững, đôi môi lắp bắp muốn nói gì đó nhưng cổ
họng nghẹn ứ, chỉ có thể phát
ra những tiếng nấc nghẹn ngào.
Khải đứng phía sau, sự kiên nhẫn
cuối cùng của hắn đã cạn sạch. Hắn thô bạo bế cậu lên, vác lên vai như một món
hàng rồi rảo bước vào sâu trong khu nhà chính.
Minh Nguyên ra sức vùng vẫy, nắm đấm yếu ớt nện vào lưng Khải:
— Buông tôi ra! Đồ khốn! Thả tôi ra!
Khải không đáp. Hắn bước qua dãy
hành lang tối tăm rồi dừng lại trước một căn phòng biệt lập ở cuối dãy. Hắn đặt
cậu xuống đất, hai tay ghì chặt lấy eo cậu, giọng khàn khàn nói:
— Em muốn xem bên trong là ai
không, bảo bối?
Minh Nguyên có dự cảm không lành,
tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Khải dùng tay đẩy hé cánh cửa gỗ
nặng nề ra. Hình ảnh bên trong ập vào mắt khiến Minh Nguyên sững sờ,
toàn thân đổ sụp.
Trong căn phòng tối tăm chỉ le
lói ánh đèn đỏ mờ ảo, bố cậu đang bị trói chặt trên một chiếc giường sắt lớn,
hai tay bị còng vào đầu giường, hai chân bị banh rộng ra buộc chặt vào chân
giường. Quần áo trên người ông đã bị xé rách rách nát, lộ ra làn da nhợt nhạt
chi chít những vết cắn đỏ sẫm cùng dấu roi tím bầm cũ mới chồng chéo. Chú Trần lúc
này đang đè lên người bố cậu, hông ông ta nhấp mạnh bạo, cây gậy thịt thô to đỏ
sẫm thô bạo ra vào hậu huyệt đang sưng đỏ và rỉ máu của bố cậu.
Tiếng da thịt va chạm "bạch
bạch" dâm đãng vang lên liên hồi, hòa lẫn với tiếng thở dốc thô nặng và
những tiếng rên rỉ đau đớn nghẹn ngào từ cổ họng bố cậu. Mỗi cú thúc của chú
Trần đều hung hãn như muốn xé rách thịt non bên trong, đâm sâu tận cùng khiến
cơ thể gầy guộc của bố cậu cong vút lên như cánh cung bị kéo căng, nước mắt ông
trào ra không ngừng.
— Ức... hức... tha... tha cho
tôi...
Giọng bố cậu vỡ vụn, yếu ớt van
xin. Nhưng chú Trần chỉ cười lạnh, bàn tay thô ráp bóp mạnh lấy eo ông, nhấp
mạnh hơn, tinh dịch nhầy nhụa trào ra mép lỗ theo từng nhịp rút ra đâm vào.
— Bố! Không! Buông ông ấy ra!
Minh Nguyên phát điên, cậu dùng hết sức bình sinh muốn lao vào cứu bố. Nhưng vòng tay của Khải như xiềng xích
sắt siết chặt lấy eo cậu, giữ chặt cậu lại. Khải ghé sát môi vào tai cậu, hơi
thở nóng rực phả lên làn da nhạy cảm, giọng nói ác liệt:
— Vội cái gì? Nhìn cho kỹ đi. Tí
nữa em cũng sẽ được như bố em thôi.
Phong đứng bên cạnh thong thả đẩy
cửa khép lại cắt đứt hình ảnh kinh hoàng kia.
Nhưng những tiếng rên rỉ đau đớn
của bố cậu vẫn vọng ra qua khe cửa khiến cậu ám ảnh. Cậu đờ đẫn, nước mắt rơi
không ngừng. Mọi hy vọng cuối cùng đã vỡ vụn, chỉ còn lại địa ngục tối tăm vô
tận phía trước.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY