Chương 28
Sáng mùng một Tết, ánh nắng sớm rọi qua khe rèm, chiếu vào căn phòng ngập tràn mùi vị hoan lạc tàn bạo của đêm qua.
Minh Nguyên tỉnh dậy trong cơn nhức mỏi tột độ, cảm giác như xương cốt toàn
thân đều bị tháo rời rồi lắp lại một cách méo mó. Cậu khẽ cử động, nhưng ngay
lập tức một cơn đau điếng từ nơi tư mật truyền đến đại não.
Cậu bàng hoàng nhận ra, bên trong lỗ nhỏ sưng tấy của mình vẫn còn bị cắm một thứ gì đó to lớn và cứng
nhắc. Cơn hoảng sợ ập đến, cậu chống tay khó nhọc ngồi dậy, hơi thở dồn dập vì
đau đớn. Đôi tay run lẩy bẩy luồn xuống dưới, định rút thứ đồ chơi tàn nhẫn ấy
ra.
Thế nhưng khi cậu vừa mới kéo nhẹ được một chút, tiếng cửa phòng bật mở
khiến tim cậu suýt rơi ra khỏi lồng ngực.
Thanh Phong bước vào, trên người là bộ âu phục chỉnh tề, gương mặt ưu nhã
treo lên một nụ cười nhẹ nhưng đầy tà khí.
— Em định làm gì vậy, cục
cưng?
Minh Nguyên run rẩy, môi lắp bắp định xin tha thì Phong đã sải bước đến bên
giường. Thay vì giúp cậu rút ra, hắn lại dùng bàn tay thon dài nhấn mạnh một
phát, đẩy thứ đồ chơi ấy cắm sâu trở lại vào khoang sinh sản chưa kịp hồi phục.
— Á...!
Cậu hét lên, cả cơ thể co rúm, nước mắt sinh lý trào ra vì cú va chạm đột
ngột vào điểm nhạy cảm.
— Anh Phong... hức... Rút ra đi... em đau lắm... — Cậu nức nở, giọng nói vỡ
vụn.
Phong cúi xuống, dịu dàng hôn lên vầng trán nhợt nhạt của cậu, nhưng lời nói
ra lại lạnh thấu xương:
— Ngoan. Hôm nay em sẽ mang theo nó để đi chúc Tết.
Mặc kệ những lời van xin thảm thiết từ cậu, Phong bế thân hình mềm nhũn của cậu vào phòng tắm. Hắn thản
nhiên vệ sinh cá nhân cho cậu, lau rửa những vệt tinh dịch khô khốc trên đùi
nhưng tuyệt nhiên không chạm vào thứ đang cắm sâu bên trong lối nhỏ. Sau đó,
hắn thay cho cậu một bộ đồ bó sát
khiến mỗi nhịp bước đi, vật lạ bên dưới lại bị bó chặt lại, cọ xát vào vách thịt non mềm.
Phong bế cậu xuống lầu.
Dưới phòng khách, Khải đang ngồi thong thả trước bàn ăn trêu đùa với đứa nhỏ.
Thấy cha mình, đứa bé hớn hở a
lên một tiếng, đôi mắt tròn
xoe ánh lên niềm vui sướng.
Phong đặt cậu xuống chiếc ghế gỗ cứng. Ngay giây phút mông chạm vào mặt ghế,
thứ đồ chơi kia bị lực ép đâm vào
sâu bên trong, va mạnh
vào cửa khoang sinh sản. Cảm giác căng trướng, đầy ắp và đau rát khiến Nguyên
run rẩy kịch liệt, hai tay bám chặt lấy mép bàn để không ngã quỵ. Lối nhỏ vì bị
nong rộng suốt đêm qua giờ đây chỉ cần một cử động nhẹ cũng khiến nước dâm rỉ
ra, thấm đẫm lớp quần lót
nhục nhã vô cùng.
Khải nhìn thấy bộ dạng chịu đựng của cậu, khóe môi nhếch lên đầy thú tính.
Hắn đưa đứa trẻ về phía cậu:
— Con nó nhớ em kìa, bế lấy nó đi.
Cậu run rẩy vươn tay, đón
lấy sinh linh bé nhỏ vào
lòng. Cảm giác hơi ấm mềm mại và mùi sữa thơm tho từ con khiến trái tim đang rỉ
máu của cậu dịu đi đôi chút.
Đứa nhỏ không biết gì, nó chỉ cười toe toét, bàn tay nhỏ xíu chạm vào gò má
cậu.
Nhìn nụ cười ngây thơ của con, Minh Nguyên cắn chặt môi để không bật khóc.
Cậu ôm chặt con vào lòng, cố gắng phớt lờ cơn đau xé tâm can bên dưới.
Không khí mùng một Tết tại biệt thự nhà họ Trần vốn rất náo nhiệt, nhưng đối với Minh Nguyên đây lại là cực hình.
Cậu ngồi trên bộ ghế bằng
gỗ quý ở giữa sảnh chính, mặc chiếc áo sơ mi lụa trắng cao cổ và quần tây phẳng
phiu. Trông cậu thanh sạch, dịu dàng như một quý ông nhỏ. Nhưng thực chất bên dưới lớp vải ấy, cây dương
vật giả to lớn vẫn đang cắm sâu trong lỗ nhỏ sưng tấy, liên tục nong rộng vách
thịt non mềm.
— Chúc mừng năm mới hai cháu,
Minh Nguyên trông có vẻ hơi mệt nhỉ? Sắc mặt trắng quá.
Một người bác họ lên tiếng.
Minh Nguyên run rẩy, cậu cố gắng ôm
chặt đứa con trai bé bỏng trong lòng để tìm điểm tựa. Cậu gượng cười, ngoan
ngoãn trả lời:
— Dạ... cháu cảm ơn bác... cháu
chỉ hơi thiếu ngủ...
Đúng lúc này, Thanh Phong ngồi
đối diện, tay thản nhiên nhấp một ngụm trà nóng, nhưng bàn tay kia lại lén lút
đưa vào túi quần, nhấn nút điều khiển từ xa.
O... o... o...
Thứ đồ chơi bên trong Minh Nguyên
đột ngột rung lên ở mức cao nhất, xoay chuyển điên cuồng, liên tục va đập vào
cửa khoang sinh sản nhạy cảm.
— Haaa...!
Minh Nguyên giật nảy mình, tiếng
rên rỉ suýt chút nữa bật ra khỏi cổ họng.
Cậu vội vã cắn chặt môi đến rỉ
máu, đôi chân quấn chặt lấy nhau dưới gầm bàn. Cảm giác rung động cực đại khiến
vách thịt bên trong co thắt kịch liệt, nước dâm bắt đầu tuôn ra như suối, thấm
đẫm quần lót.
Đứa bé trong lòng thấy cha rung
lên thì tưởng đang chơi đùa, nó cười nắc nẻ rồi vỗ vỗ vào lồng ngực cậu.
Quang Khải ngồi bên cạnh thản
nhiên quàng tay qua vai cậu, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy cậu, dùng ngón cái
miết mạnh vào làn da nhạy cảm. Hắn ghé sát tai cậu, thì thầm giữa tiếng nói
cười của quan khách:
— Cố mà nhịn. Nếu em để chảy nước
ra sàn nhà trước mặt khách, thì mất mặt lắm.
Khoái cảm và nỗi nhục nhã tột
cùng khiến cậu run rẩy.
Không dừng lại ở đó, hắn liên tục
thay đổi tần số rung từ chậm đến nhanh, khiến điểm G của cậu bị nghiền nát liên
tục.
— Cháu... cháu xin lỗi... cháu
vào trong một chút...
Minh Nguyên lắp bắp, hơi thở đã
trở nên hỗn loạn, nước dãi vô thức rỉ ra khóe môi.
Nhưng Khải giữ chặt lấy eo cậu,
ép cậu ngồi xuống:
— Đi đâu? Bác đang hỏi chuyện em
kìa, trả lời đi chứ?
Cậu trợn trừng mắt, cảm giác cao
trào ập đến như vũ bão. Lỗ nhỏ co rút đến mức muốn siết nát vật lạ bên trong.
Trước mặt hàng chục vị khách đang
chúc mừng, Minh Nguyên cảm thấy một luồng điện xộc thẳng lên đại não. Cậu triều
xuy.
Dòng nước nóng hổi bắn ra, thấm
ướt một mảng lớn quần tây lụa màu sáng, mùi vị dâm đãng của nước dâm bắt đầu
thoang thoảng trong không gian.
Minh Nguyên gục đầu vào vai đứa
con nhỏ, toàn thân run rẩy như lên cơn co giật, nước mắt trào ra lã chã. Những
vị khách nhìn thấy thì chỉ tưởng cậu mệt quá, nhưng hai anh em nhà họ Trần thì
nhìn thấy rõ mồn một mảng quần ướt đẫm của cậu.
Phong tắt điều khiển, hắn mỉm
cười ôn hòa với vị khách:
— Em ấy mới sinh nên sức khỏe
chưa ổn định, để cháu đưa em ấy vào trong nghỉ.
Hắn bế thốc Minh Nguyên đứng dậy.
Minh Nguyên lại nấc lên một tiếng nghẹn ngào. Cậu hiểu rằng, màn kịch chúc Tết
này chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những trò tiêu khiển tàn bạo hơn mà hai anh
em hắn đã chuẩn bị cho cậu.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY