Chương 27
Trong căn phòng nồng nặc mùi tinh dịch và nước dâm, cuộc hoan lạc tàn bạo
của đêm Giao thừa vẫn chưa hề có dấu hiệu kết thúc.
Dù cậu đã kiệt sức đến mức
đôi mắt đờ đẫn, nhưng dương vật của
Phong và Khải lại một lần nữa cương cứng đến phát tím.
Khải thô bạo rút cự vật đang nhầy nhụa dịch thể ra khỏi cơ thể cậu. Hắn
không để cậu kịp hít thở, đôi bàn tay thô ráp bế thân hình mềm nhũn của cậu lên, bước đến chỗ Phong đang
ngồi đợi sẵn rồi thả mạnh cậu ngồi xuống cặc hắn.
— Ức...!
Cả cơ thể Minh Nguyên run rẩy kịch liệt khi bị thô bạo rơi xuống cự vật nóng rực của Phong, đầu khấc căng phồng đâm mạnh vào lỗ lồn đang chứa đầy tinh dịch của Khải.
Hai tay Phong lập tức nâng lấy mông cậu, không cho cậu bất kỳ giây phút nghỉ
ngơi nào mà bắt đầu những cú đóng cọc đầy bạo lực. Cậu hoàn toàn mất đi sức
lực, chỉ biết dựa hẳn vào lồng ngực rắn chắc của Phong mà rên rỉ, đầu óc quay cuồng trong cơn mê
loạn.
Phía sau, Khải không chịu thua kém. Bàn tay thô ráp của hắn lần mò đến hậu
huyệt đang sưng tấy, tàn nhẫn rút mạnh chiếc đuôi cáo ra. Ngay khi lối nhỏ non mềm ấy còn chưa kịp khép lại, hắn đã thay thế bằng cây gậy thịt thô to nóng rực của mình rồi đâm mạnh một cú lút cán.
— A... ha... hức... tha... tha cho em...
Khoái cảm tàn khốc ập đến từ cả hai phía khiến Minh Nguyên rên lên thành
tiếng, âm thanh vỡ vụn đầy đau đớn. Cơ thể cậu run rẩy như một chiếc lá trước
phong ba, nước dâm một lần nữa phun ra xối xả, thấm đẫm cả đùi Phong và Khải.
Chim nhỏ đằng trước của cậu run
bần bật, tinh dịch bị dồn nén đến trướng đau, cậu khóc nấc lên, khàn giọng cầu
xin:
— Chồng ơi... cho em bắn... em khó chịu quá... xin hai anh... hức...
Khải chỉ cười gằn, nụ cười mang theo sự âm u điên cuồng:
— Muốn bắn sao? Chưa đến lúc đâu bảo bối. Em phải chịu đựng nhiều hơn thế
này cơ.
Nói rồi, hai anh em nhà họ Trần bắt đầu điên cuồng đâm rút với nhịp độ kinh
hoàng. Không chỉ vậy, bàn tay Khải còn tàn nhẫn chộp lấy chim nhỏ đang bị thanh
sắt găm chặt, bắt đầu sục một cách thô
bạo.
Lúc này, Minh Nguyên trông thảm hại vô cùng. Mái tóc cậu bết dính mồ hôi,
khuôn mặt đẫm nước mắt và
nước dãi, đôi môi bị cắn đến bật máu. Bộ đồ hầu gái ren mỏng dính nay đã rách
nát, treo lủng lẳng trên cơ thể chi chít những vết cắn đỏ sẫm và dấu tay tím
tái. Bầu ngực căng mọng vì sữa vẫn không ngừng rỉ ra theo từng nhịp xóc nảy.
Cậu giống như một món đồ chơi hỏng bị tàn phá đến tận xương tủy.
Sự hành hạ quá mức khiến tinh
thần cậu
sụp đổ, cậu trợn trắng mắt rồi ngất lịm đi trong vòng tay bọn hắn.
Thế nhưng, sự bất tỉnh của cậu không hề khiến hai gã đàn ông dừng lại. Bọn hắn vẫn tiếp tục
chịch cậu một cách cuồng
nhiệt cho đến khi cả hai cùng gầm lên
và bắn ra những luồng tinh dịch nóng
hổi vào sâu bên trong cậu.
Mãi đến lúc này, Khải mới thỏa mãn rút thanh sắt mỏng trong lỗ niệu đạo của
cậu ra. Ngay lập tức, chim nhỏ tội nghiệp của cậu run lên, từ lỗ nhỏ sưng đỏ bắn ra từng luồng
tinh dịch loãng và trong suốt, chảy tràn xuống làn da trắng nõn nay đã đầy
những dấu vết của một cuộc cưỡng hiếp tàn bạo.
Trong căn phòng nồng nặc mùi tinh dịch, Minh Nguyên lúc này đã hoàn toàn mất đi ý thức, cơ thể cậu trắng
bệch, rệu rã nằm vắt vẻo trên người Phong như một con búp bê vải bị hư hỏng.
Những dấu vết bầm tím, dấu răng và cả những vệt tinh dịch nhầy nhụa trải dài
khắp làn da non mềm của cậu.
Khải nhìn ngắm dáng vẻ tàn tạ ấy của cậu, trong lòng không một chút xót xa,
ngược lại chỉ có một sự hưng phấn đến điên dại.
Hắn chậm rãi cúi xuống, đặt một nụ hôn hờ hững nhưng lạnh lẽo lên vầng trán
đẫm mồ hôi của cậu đang hôn
mê. Đôi mắt hắn tối sầm lại, sâu thẳm như một hố đen có thể nuốt chửng mọi thứ.
Hắn ghé sát vào tai cậu, thì thầm bằng chất giọng khàn đặc, âm lãnh như tiếng
rít của loài bò sát:
— Ngoan nào bảo bối... Đây chỉ mới là sự khởi đầu của hình phạt dành cho em
thôi. Ai bảo em dám có ý định
bỏ trốn khỏi anh?
Hắn khẽ liếm lấy giọt nước mắt còn sót lại trên khóe mi cậu, khóe môi nhếch
lên một nụ cười hắc hóa vặn vẹo. Hắn
muốn để cậu lầm tưởng rằng kế hoạch chạy trốn của mình vẫn còn là một bí
mật. Cảm giác nhìn con mồi loay hoay tìm đường thoát trong khi chính mình là kẻ
cầm sợi dây xích khiến hắn cảm thấy sảng khoái tột độ.
— Cứ mơ đi, bé cưng ạ. Cứ
mơ về sự tự do hão huyền của em đi. Để rồi khi em tưởng mình đã chạm tay vào
nó, anh sẽ chính tay bẻ gãy đôi chân này của em, xích em lại vào giường để em không thể chạy trốn được nữa.
Đêm Giao thừa qua đi trong cuộc
hoan lạc đáng sợ, báo hiệu một năm mới đầy tăm tối và xiềng xích dành
cho cậu.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY