Chương 24
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/50T4tfFIri]
Sau khi ăn xong bát cháo, Tiêu Bắc thong thả bế Cẩm Chi vào
phòng vệ sinh nhỏ bên cạnh tự tay vệ
sinh cá nhân cho cô.
Dù lòng tràn đầy ghê tởm và căm hận, nhưng nỗi sợ hãi đã đè bẹp mọi ý định phản
kháng của cô.
Khi được bế trở lại giường, thấy Tiêu Bắc cầm sợi xích sắt lạnh
lẽo lên, Cẩm Chi hoảng loạn tột độ. Cô vội vàng vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn,
toàn thân run lẩy bẩy, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra:
“Đừng… em xin anh… đừng
khóa em lại… em sẽ ngoan mà… em hứa sẽ ngoan…”
Tiêu Bắc không mảy may lay chuyển. Hắn chỉ cúi xuống hôn nhẹ
lên đôi môi sưng tấy của cô, giọng dịu dàng đến đáng sợ:
“Ngoan nào, anh phải đi làm đây. Ở nhà ngoan ngoãn đợi anh về
nhé.”
Tiếng “cạch” của ổ khóa vang một lần nữa vang lên, chặt đứt chút hy vọng cuối cùng của cô.
Sau khi hắn rời đi, căn phòng lại chìm vào bóng tối. Cẩm Chi
co ro trên giường, đôi vai nhỏ bé run rẩy không ngừng, nước mắt thấm ướt gối.
Tâm trí cô giờ đây là một mớ hỗn độn giữa sự nhục nhã và tuyệt vọng tột cùng. Cô thấy mình chẳng khác gì một
con vật bị nuôi nhốt, quyền làm người cũng bị hai anh em lạnh
lùng nghiền nát dưới gót giày.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, cánh cửa lại mở ra một lần nữa.
Tịch Dương bước vào, trên tay cầm một
bát cơm nóng. Hắn ngồi xuống bên giường, chậm rãi đút từng thìa cơm cho cô ăn mà không nói một lời. Xong
xuôi, hắn đứng dậy thong thả tiến về phía tủ kính.
Cẩm Chi nhìn theo bóng lưng hắn, tim cô thắt lại khi thấy hắn lấy ra một cây
dương vật giả to lớn với bề mặt
đầy gai nhọn.
“Không… Tịch Dương… làm ơn… chỗ đó còn đau lắm… tôi xin cậu…”
Cô nức nở cầu xin, gương mặt tái mét, cố lùi lại vào góc giường.
Tịch Dương chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái. Hắn lạnh
lùng đe dọa:
“Từ giờ khi bọn tôi không ở nhà thì huyệt nhỏ của cậu phải ngậm lấy cái này, không được phép rút ra, nếu không...”
Mặc cho Cẩm Chi khóc lóc van xin đến khàn cả giọng, Tịch Dương vẫn thô bạo đè cô
xuống giường. Hắn banh rộng đôi chân đang run rẩy của cô ra, thô bạo rút mạnh chiếc quần lót ren vẫn
đang nhét sâu trong huyệt nhỏ ra, rồi
không chút do dự đẩy mạnh cây dương vật giả to lớn đâm sâu vào tận tử cung.
“HAAAA…!”
Cẩm Chi rên lên một tiếng đau đớn, cảm giác căng tức khiến
cô như bị xé làm đôi. Huyệt nhỏ bị nong căng đến cực hạn, những hạt gai trên thân dương vật giả cọ xát
hung hăng vào vách thịt non nớt
còn sưng tấy khiến cô đau rát.
Nhưng ác mộng chưa dừng lại. Tịch Dương cầm chiếc điều khiển
nhỏ lên, thản nhiên nhấn nút mở chế độ rung cao nhất.
Bzzz… bzzz....
Cây dương vật giả
bên trong lập tức điên cuồng rung lên, va đập không ngừng vào thành tử cung nhạy
cảm, đầu khấc giả quay tròn xoáy mạnh khiến những thớ thịt bên trong co thắt
liên hồi. Dâm thủy bị kích thích trào ra xối xả, hòa lẫn với tinh dịch cũ kỹ bị
ép ngược ra ngoài.
Cẩm Chi ngửa cổ
rên rỉ thảm thiết, hơi thở đứt quãng, đôi mắt trắng dã vì bị khoái cảm bệnh hoạn
và cơn đau hành hạ cùng lúc. Toàn thân cô run rẩy không kiểm soát, sợi xích sắt
ở cổ chân kêu loảng xoảng theo từng cơn giật nảy.
“A… dừng… dừng lại…
haaa… không chịu nổi…!”
Tịch Dương liếc
nhìn bộ dạng dâm mỹ thảm hại của cô, khóe môi cong lên một nụ cười bênh hoạn. Rồi
hắn bưng bát đũa đứng dậy, quay người bước ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.
Trong căn phòng tối
đen như mực, chỉ còn lại tiếng máy rung rè rè không ngừng nghỉ và tiếng rên rỉ
vô vọng của Cẩm Chi.
Sau một hồi chịu
đựng sự dày vò tàn khốc không ngừng nghỉ, Cẩm Chi cảm thấy như cơ thể mình như
sắp nổ tung. Tiếng máy rung rè rè điên cuồng bên trong huyệt nhỏ cùng khoái cảm
mãnh liệt bên trong cơ thể khiến cô phát điên.
Không thể chịu đựng
thêm một giây phút nào nữa, cô run rẩy luồn bàn tay yếu ớt xuống phía dưới,
ngón tay run run chạm vào đáy cây dương vật giả đang rung dữ dội. Hai tay cô mềm
nhũn, cộng thêm lớp dâm thủy trắng đục trơn trượt nhớp nháp khiến việc nắm chặt
nó để rút ra trở nên càng khó khăn hơn.
Mỗi lần cô dùng lực
kéo ra, những hạt gai trên thân dương vật giả lại hung hăng xoáy sâu vào vách
thịt non nớt, cọ xát vào điểm nhạy cảm nhất khiến huyệt nhỏ co thắt liên hồi.
Cơn đau rát xen lẫn khoái cảm khiến cô cản thấy vô cùng nhục nhã. Cẩm Chi nức nở
thảm thiết, nước mắt và mồ hôi đầm đìa trên gương mặt tái nhợt:
“Hức… ra đi… làm ơn… ra đi mà… haaa…”
Sau một hồi lâu vật
lộn trong tuyệt vọng, cuối cùng cô cũng rút được vật đáng ghét ấy ra khỏi huyệt
nhỏ đang sưng đỏ yếu ớt. Một dòng dâm thủy kèm tinh dịch của bọn hắn lập tức
trào ra xối xả.
Nhìn cây dương vật
giả đen lánh vẫn rung bần bật trên tay, Cẩm Chi hoảng sợ như nhìn thấy một con
rắn độc. Cô vội vàng ném mạnh nó xuống sàn bê tông lạnh lẽo.
Cơ thể cô giờ đây
đau rát kinh khủng, miệng lỗ nhỏ vẫn không ngừng co thắt. Cẩm Chi kiệt sức hoàn
toàn, cô cuộn tròn người lại trên chiếc giường chật hẹp, ôm chặt lấy đôi chân vẫn
còn bị xích sắt siết chặt mà thiếp đi trong cơn mệt mỏi rã rời.
Thế nhưng, cô
không hề hay biết rằng ở góc tối phía trên trần nhà, một đốm đỏ nhỏ xíu đang không
ngừng nhấp nháy trong bóng tối. Chiếc camera ẩn được giấu kỹ lưỡng đã ghi lại
không sót một chi tiết nào, từ dáng vẻ dâm mỹ thảm hại của cô khi bị máy rung
tra tấn đến co giật, cho đến hành động lén lút rút vật đó ra và ném đi trong
cơn hoảng loạn.
Nếu hôm nay Cẩm
Chi tỉnh táo hơn một chút, có lẽ cô sẽ nhận ra sự khác thường: Tại sao mỗi khi
cô vừa tỉnh giấc, Tiêu Bắc hoặc Tịch Dương luôn xuất hiện đúng lúc như thể họ
luôn ở ngay sát bên cạnh? Nhưng đáng tiếc, đầu óc cô giờ đây chỉ còn là một đống
hỗn độn giữa cơn đau đớn thể xác và nỗi sợ hãi tột cùng ăn mòn lý trí khiến cô
không còn có thể nghĩ thêm gì khác.
Cẩm Chi vì quá mệt
mỏi nên đã nhanh chóng thiếp đi, mà không biết rằng hành động nhỏ bé vừa rồi của
mình đã bị Tiêu Bắc và Tịch Dương nhìn thấy.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY