Chương 25
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/50T4tfFIri]
Tiếng mật mã “tít tít” khô khốc vang lên trong không gian
yên tĩnh khiến Cẩm Chi giật nảy mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch như muốn vỡ
tung lồng ngực. Cô hoảng loạn nhìn xuống sàn, nơi cây dương vật giả đen lánh vẫn
đang rung bần bật điên cuồng.
“Không… không kịp rồi…”
Cô run rẩy cúi xuống, bàn tay yếu ớt với lấy thứ đồ vật lạnh
lẽo nhớp nháp dịch thể ấy. Trong cơn cuống cuồng, cô cố gắng nhét nó trở lại
huyệt nhỏ đang co thắt vì sợ hãi, nhưng vì vẫn đang rung khiến nó cứ trơn tuột khỏi những ngón tay run lẩy bẩy của cô.
Tiếng chốt cửa “cạch” một tiếng vang lên, Cẩm Chi kinh hãi vội
vàng vùi mình vào trong chăn, trùm kín từ đầu đến chân như con sâu kén. Đôi bàn
tay giấu dưới lớp vải dày vẫn tuyệt vọng tìm cách đẩy vật kia vào lại bên
trong.
Tiếng bước chân trầm ổn chậm rãi tiến lại gần giường. Mỗi bước chân như giẫm lên dây thần
kinh đang căng cứng của cô. Ngay khi tiếng bước chân dừng lại sát mép giường, Cẩm
Chi cuối cùng cũng đã thành công đẩy mạnh nó vào sâu tận tử cung.
Cô thở phào một hơi nhẹ nhõm. Thế nhưng sự nhẹ nhõm ấy chỉ
kéo dài chưa đầy một giây. Ngay khi vật thể đen lánh nằm trong vách thịt mềm mại,
sự rung động mãnh liệt lập tức tấn công dồn dập vào tử cung và những điểm nhạy
cảm nhất. Huyệt nhỏ co thắt kịch liệt theo bản năng, từng đợt khoái cảm bệnh hoạn
xen lẫn đau rát lan tỏa khiến da đầu cô tê dại đi.
“Hức… ưm…”
Cẩm Chi cắn chặt môi để không thốt ra tiếng rên rỉ dâm đãng,
nhưng cơn kích thích quá mức khiến toàn thân cô run lên bần bật dưới lớp chăn.
Dâm thủy nóng hổi lại tuôn ra xối xả, chất lỏng nhớp nháp rỉ ra theo khe đùi,
nhỏ giọt xuống thấm ướt cả ga
giường.
Cô nằm cuộn tròn như con tôm dưới lớp chăn, mông vô thức
cong lên theo từng đợt rung.
Một bàn tay to lớn đột ngột đặt lên lớp chăn, rồi từ từ siết
nhẹ như đang vuốt ve. Giọng nói trầm thấp của Tiêu Bắc vang lên đầy thích thú bệnh
hoạn:
“Em ngủ ngon chứ, Cẩm Chi? Sao lại trùm chăn kín mít thế này, không sợ ngạt thở sao?”
Hắn kéo nhẹ mép chăn xuống, để lộ khuôn mặt đỏ bừng, đẫm mồ
hôi và nước mắt của cô. Đôi mắt Tiêu Bắc nheo lại, lóe lên tia sáng tối tăm khi
nghe rõ tiếng rung “bzzz bzzz” phát ra từ dưới lớp chăn dày, kèm theo những cơn
run rẩy không thể che giấu từ
cơ thể nhỏ bé.
Cẩm Chi hoảng loạn lắc đầu nguầy nguậy, miệng lắp bắp:
“Em… em lạnh… chỉ… chỉ lạnh thôi… anh… anh đừng…”
Nhưng Tiêu Bắc chỉ cười khẽ, bàn tay luồn xuống dưới chăn,
chạm vào nơi đang rung động điên cuồng. Ngón tay hắn ấn nhẹ lên đáy dương vật
giả, đẩy sâu thêm một chút khiến Cẩm Chi giật nảy người, một tiếng rên không
kìm được bật ra khỏi cổ họng:
“A…! Đừng… đừng ấn… haaa…”
Hắn cúi xuống sát tai cô, hơi thở nóng rực phả vào vành tai
đỏ hồng, giọng thì thầm đầy tàn nhẫn:
“Ngoan lắm,
tự nhét lại rồi cơ à? Nhưng mà… em tưởng anh không biết em đã nghịch ngợm ném
nó đi sao”
Cẩm Chi cứng đờ người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, tim cô
như chìm thẳng xuống đáy vực sâu không đáy.
Tiêu Bắc không còn chút dịu dàng giả tạo nào như mọi khi. Hắn
vươn tay, lạnh lùng kéo phăng lớp chăn mỏng ra, để lộ cơ thể trần trụi run rẩy của cô, huyệt nhỏ đang không ngừng co thắt ôm chặt lấy cây dương vật giả đang rung điên cuồng bên trong, dâm thủy chảy dài xuống đùi trắng nõn.
Ánh sáng yếu ớt từ cửa hắt vào làm cô chói mắt, nhưng ánh mắt
của Tiêu Bắc còn khiến cô sợ hãi
gấp bội. Đôi đồng tử hắn co thắt lại, mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương. Hắn
chậm rãi cất giọng, từng chữ như lưỡi dao sắc lẹm cứa vào tim cô:
“Vì hôm nay em không ngoan nên em phải bị phạt.”
Cẩm Chi bàng hoàng, toàn thân run lẩy bẩy, nước mắt lã chã
tuôn ra không kiểm soát. Cô cố gắng vươn tay ra, yếu ớt nắm lấy gấu áo hắn cầu
xin, miệng lắp bắp không thành câu:
“Không… Tiêu Bắc… em sai rồi… làm ơn đừng… em xin anh… em sẽ
ngoan…”
Thế nhưng Tiêu Bắc hoàn toàn phớt lờ những lời van nài thảm
thiết ấy. Hắn thô bạo đè cô xuống giường, một tay dễ dàng khóa chặt hai cánh tay mảnh khảnh của cô lên trên
đỉnh đầu. Tay kia luồn thẳng xuống dưới, ngón tay dài nắm lấy phần đuôi cây
dương vật giả vẫn đang rung điên cuồng bên trong huyệt nhỏ ướt át rồi rút mạnh nó ra.
“AAAAA!”
Cẩm Chi hét lên một tiếng đau đớn, lưng cong lên, đầu ngửa
ra sau thở dốc. Dòng dịch thể
dâm mỹ cùng tinh dịch còn sót lại theo đà đó bắn tung tóe ra ga giường.
Tiêu Bắc lạnh
lùng ném món đồ chơi đen lánh ướt đẫm dịch thể sang một bên góc phòng. Hắn nheo
mắt nhìn biểu cảm sung sướng xen lẫn đau đớn của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một
nụ cười tàn nhẫn đầy thỏa mãn:
“Đây chỉ mới là bắt đầu thôi. Để anh cho em biết…
cái giá của việc không ngoan và lừa dối bọn anh là gì.”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY