Chương 23
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/50T4tfFIri]
Sau một hồi đâm rút điên cuồng không ngừng nghỉ, Tiêu Bắc đột
ngột gầm lên một tiếng đầy thú tính, hông hắn thúc mạnh cú cuối cùng sâu tận tử
cung. Dương vật căng cứng run lên từng đợt, bắn ra những dòng tinh dịch đặc sệt
nóng bỏng tràn ngập vào sâu bên trong huyệt nhỏ đang co thắt yếu ớt.
Cùng lúc đó, Tịch Dương cũng lên đỉnh. Hắn gồng cứng cơ bắp, hai tay ôm ghì chặt lấy eo cô, đẩy mạnh
một nhịp cuối rồi trút bỏ toàn bộ sự nóng hổi vào nơi sâu nhất. Tinh dịch dày đặc
từ hai phía giao hòa, lấp đầy mọi ngõ ngách bên trong cơ thể nhỏ bé của Cẩm Chi
như muốn căng vỡ tử cung.
“Ưm…!!! AAAAA!”
Cẩm Chi trợn trừng mắt, cả người co giật dữ dội. Hai luồng
tinh dịch nóng rực hòa quyện bên trong ép huyệt nhỏ phồng rộp lên vì quá tải.
Huyệt nhỏ giờ đây không còn khả năng khép lại nữa, miệng lỗ
mở rộng hồng hào, co giật yếu ớt liên hồi. Hỗn hợp tinh dịch trắng đục đặc
quánh trộn với dâm thủy và
chút máu tươi trào ra như suối, chảy dài xuống khe mông, nhỏ giọt xuống ga giường
đã ướt đẫm thành một vũng lớn.
Cẩm Chi lịm dần đi. Đôi môi sưng mọng hé mở, hơi thở yếu ớt
đứt quãng, nước dãi còn dính trên cằm. Toàn thân cô bất động trên đống hỗn độn
dịch thể mà hai kẻ điên cuồng vừa để lại, làn da trắng ngần chi chít vết cắn, vết
bóp tím ngắt, núm vú sưng đỏ đau nhức, huyệt nhỏ vẫn co thắt theo dư chấn, ép từng
giọt tinh dịch rỉ ra ngoài.
Tiêu Bắc cúi xuống nhìn con mồi đã hoàn toàn “vỡ vụn” dưới
tay mình, khóe môi cong lên nụ cười thỏa mãn bệnh hoạn. Hắn thong thả dùng ngón
cái lau đi vệt máu nhỏ ở khóe miệng cô rồi kéo chiếc chăn mỏng đắp lên cơ thể
trần trụi đang run rẩy yếu ớt của cô.
Sau khi thỏa mãn xong cơn thú tính điên cuồng, Tịch Dương
thong thả cúi xuống nhặt chiếc quần lót ren mỏng manh đã rách nát dưới sàn lên. Hắn vo tròn miếng vải ướt át ấy, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn.
Hắn thô bạo gác đôi chân thon dài đang run rẩy của Cẩm Chi lên vai mình, dạng
rộng hai đùi cô ra, để lộ rõ
huyệt nhỏ sưng đỏ co giật yếu ớt sau trận dày vò. Không nói một lời, hắn tàn nhẫn đút thẳng chiếc
quần lót vo tròn ấy vào sâu bên trong lỗ nhỏ đang rỉ dịch, dùng ngón tay đẩy mạnh
vào sâu bên trong, ngăn không
cho dòng tinh dịch đặc sệt trào ra ngoài.
Xong xuôi, hắn mới cúi xuống hôn nhẹ lên trán người con gái
đang hôn mê bất tỉnh vì kiệt sức ấy. Rồi cùng Tiêu Bắc lạnh lùng quay người đi, cánh cửa thép đóng sầm lại, để lại cô trong căn hầm chìm trong bóng tối
và mùi tanh nồng của dục vọng.
Sáng hôm sau, Cẩm
Chi tỉnh dậy trong cơn đau nhức dữ dội như bị xé rách từng thớ thịt. Căn phòng không có cửa sổ tối đen như mực khiến cô không thể phân biệt nổi ngày hay đêm.
Cô run rẩy co ro lại trên tấm nệm nhớp nháp tanh nồng, những tiếng nức nở vỡ vụn
bật ra từ cổ họng khô khốc, vang vọng khắp không gian tĩnh mịch.
Bỗng nhiên, Cẩm Chi cảm nhận được có vật lạ bị nhét bên trong cơ thể mìn. Bụng dưới
căng tức kỳ lạ, mỗi cử động nhỏ đều khiến thứ đó cọ xát vào thành thịt non nớt khiến cô đau rát. Cô run rẩy dẩu mông lên, bàn tay yếu ớt luồn
ra phía sau, ngón tay run rẩy chạm vào mép vải ren, định rút thứ kinh tởm ấy ra
ngoài.
Nhưng đúng khoảnh khắc ngón tay vừa kéo được một nửa, cánh cửa
thép bỗng mở cửa khiến tim cô
thắt lại.
Tiêu Bắc bước vào, trên tay cầm bát cháo nóng bốc khói nghi
ngút. Thấy hắn, Cẩm Chi hoảng sợ tột độ, cô vội vàng kéo tấm chăn mỏng che đậy cơ thể đầy vết bầm tím. Nhưng
Tiêu Bắc đã nhanh chóng bước đến, hắn đặt bát cháo xuống
bàn, tiến đến bế thốc cơ thể mềm oặt của cô lên, ép cô ngồi trên đùi mình như một
đứa trẻ.
Bàn tay to lớn của hắn thản nhiên luồn xuống phía dưới, ngón
tay lạnh lẽo chạm vào mép quần lót đang lòi ra rồi dùng lực nhét ngược lại sâu
hơn nữa, huyệt nhỏ co thắt yếu ớt ôm
lấy vật lạ. Cô run rẩy,
giọng lạc đi vì sợ hãi:
“Anh… anh đang làm gì
vậy … bỏ ra đi”
Tiêu Bắc thản nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của cô,
ánh mắt không chút gợn sóng,
lạnh lẽo như băng:
“Đút nó vào để ngăn tinh dịch chảy ra ngoài. Phải giữ hết
bên trong thì mới dễ thụ thai chứ.”
Câu trả lời ấy như một nhát dao đâm thẳng vào hy vọng cuối
cùng của Cẩm Chi. Cô hoàn toàn sụp đổ, nức nở cầu xin:
“Em xin anh.... đừng đối xử với em
như vậy… em không muốn có
con… xin anh…”
Nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo thấu xương của Tiêu Bắc,
tiếng khóc của cô lập tức nghẹn lại nơi cổ họng. Ký ức kinh hoàng về trận hành
hạ đêm qua ùa về khiến cô sợ hãi. Giờ đây, chỉ cần một cái nhìn của hắn cũng đủ
khiến linh hồn cô run rẩy.
Thấy cô im lặng cúi đầu, Tiêu Bắc tỏ vẻ hài lòng. Hắn cúi xuống
hôn nhẹ lên đôi môi sưng mọng
của cô, giọng dịu dàng giả tạo:
“Ngoan lắm, em yêu.”
Hắn bưng bát cháo lên, múc một thìa nóng hổi đưa sát môi cô.
Dù bụng dưới vẫn đang căng tức
kinh khủng vì lượng tinh dịch dồn nén và chiếc quần lót chèn ép bên trong, Cẩm
Chi vẫn không dám phản kháng. Cô ngoan ngoãn hé đôi môi run rẩy, nuốt từng thìa
cháo, nước mắt lặng lẽ chảy ngược vào trong.
Cô không dám cầu
xin nữa. Cô chỉ còn biết im lặng chịu đựng, như một con thú nhỏ đã hoàn
toàn bị thuần phục trong địa ngục không lối thoát.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY