Chương 24

[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/4q9ehExBBG]

Sau khi chú Trần gọi bố rời đi, cánh cửa phòng bệnh chậm rãi khép lại.

Một lúc sau, tiếng bước chân đều đặn của Phong và Khải vang lên. Họ bước vào, trên tay là đứa bé trai vừa chào đời.

Phong tiến lại gần, gương mặt hắn treo lên nụ cười ôn hòa thường trực, hắn chậm rãi đặt đứa bé vào vòng tay run rẩy của cậu.

Cậu ôm chặt đứa bé vào lòng, chăm chú nhìn đôi mắt nhắm nghiền, cái miệng nhỏ xinh thỉnh thoảng lại mấp máy như đang mơ một giấc mơ đẹp của con.

Trái tim Nguyên bỗng chốc trào dâng tình mẫu tử thiêng liêng. Dù đứa trẻ này là kết quả của những đêm dài nhục nhã, là sản phẩm của một vụ cưỡng hiếp tàn bạo, nhưng nó hoàn toàn vô tội. Đứa bé không làm gì sai để phải gánh chịu sự ghét bỏ từ chính mẹ mình.

— Con của ba... — Nguyên thầm thì, nước mắt lăn dài, cậu cúi xuống hôn nhẹ lên vầng trán nhỏ xíu của con, lòng tràn ngập một tình yêu thương vô bờ bến xen lẫn sự tự trách vì đã có lúc từng muốn bỏ rơi nó.

Lúc này, Khải nhẹ nhàng bước đến. Hắn ngồi xuống phía sau lưng cậu, vòng đôi tay to lớn ôm trọn cả cậu và đứa trẻ vào lòng.

Hắn tựa cằm lên vai cậu, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cậu, giọng nói dịu dàng đến lạ thường:

— Nhìn xem, nó giống hệt anh. Chúng ta sẽ cùng nhau nuôi dạy nó thật tốt, em nhé?

Minh Nguyên lúc này hoàn toàn đắm chìm trong đứa con bé bỏng của mình.

Cậu không hề hay biết rằng phía sau lưng mình, Khải đang nhìn chằm chằm vào gáy cậu với ánh mắt đen tối, chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng đến vặn vẹo.

Và ở phía đối diện, Phong đang đứng khoanh tay, đôi mắt tử la lan lạnh lẽo nhìn cảnh tượng "gia đình hạnh phúc" ấy với nụ cười khinh bỉ hiện rõ trên khóe môi.

Trong đầu hai anh em lúc này chỉ vang vọng lại đoạn ghi âm về kế hoạch trốn chạy của hai cha con cậu.

 

Sau hơn một tuần trong bệnh viện, cuối cùng cậu cũng được trở về nhà.

Lúc này, không khí Tết đã tràn ngập khắp các nẻo đường. Chỉ còn vỏn vẹn bảy ngày nữa là đến Giao thừa. Dinh thự nhà họ vốn lạnh lẽo nay lại trở nên tất bật lạ thường, người làm ra vào không ngớt để trang hoàng nhà cửa, chuẩn bị cho những bữa tiệc cuối năm.

Vì là dịp cao điểm của giới kinh doanh, Phong và Khải bận rộn hơn bao giờ hết. Gần như cả ngày bọn hắn đều không có mặt ở nhà, điều này khiến cậu dễ thở hơn hẳn.

Những giờ phút tự do hiếm hoi ấy cậu dành trọn cả ngày để ngồi bên nôi, ngắm nhìn gương mặt say ngủ của con, cảm nhận hơi thở đều đặn ấy mà thấy lòng mình mềm lại.

Thỉnh thoảng, bố lại sang thăm cậu, hai cha con ngồi bên nhau trong nắng chiều nhạt, những lời hỏi han ấm áp của ông khiến cậu cảm thấy mình vẫn còn một điểm tựa, vẫn còn được yêu thương giữa cuộc đời bão tố này.

Thế nhưng, hạnh phúc vốn dĩ rất mong manh ấy chỉ kéo dài cho đến khi màn đêm buông xuống.

Khi tiếng động cơ xe vang lên dưới sân, trái tim cậu lại thắt chặt vì sợ hãi. Ngay khi Phong và Khải bước chân vào phòng, thế giới dịu dàng của cậu lập tức sụp đổ. Dù con có đang khóc dữ dội đến khản cả giọng thì bọn hắn vẫn lạnh lùng ra lệnh cho bảo mẫu bế đứa bé đi. Họ muốn tách biệt cậu với đứa trẻ, để cậu chỉ có thể dành thời gian riêng cho họ.

— Ngoan nào, để bảo mẫu lo cho nó. Còn em thì có nhiệm vụ khác.

Khải tiến lại gần, bàn tay to lớn mang theo hơi lạnh của sương đêm trực tiếp luồn vào trong áo cậu. Vì vừa mới trải qua kỳ sinh nở, cơ thể vẫn còn rất yếu ớt nên bọn hắn vẫn chưa thực sự làm cậu. Nhưng những trò dày vò chưa bao giờ dừng lại.

Mỗi tối, bọn hắn đều bắt cậu phải nằm yên để họ "thông sữa". Đôi bàn tay thô ráp xoa nắn bầu ngực căng mọng một cách thô bạo, ép những dòng sữa trắng đục tiết ra để cho họ uống.

Hơi thở nóng rực của Phong phả bên tai cậu, giọng hắn khàn đặc:

— Sữa của em ngọt thật đấy.

Rồi bắt cậu liếm cho bọn hắn.

Trong ánh đèn mờ ảo, cậu quỳ rạp dưới chân hai gã đàn ông, nhục nhã dùng đôi tay run rẩy và đôi môi nhỏ nhắn để giúp bọn hắn thỏa mãn dục vọng. Cậu không dám phản kháng, chỉ biết cắn chặt môi để ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào.

Dưới sự chiếm hữu nghẹt thở của hai gã đàn ông, cậu giống như một đóa hoa tàn tạ trong lồng kính, chỉ có thể nương tựa vào chút hơi ấm ít ỏi từ đứa con và sự quan tâm của bố để tồn tại qua những ngày cuối năm dài đằng đẵng.

 Chương trước

Chương sau

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!