Chương 25
Chẳng mấy chốc đã đến đêm
Giao thừa.
Sau khi làm lễ cúng cụ xong, cả
ba cùng quây quần lại ăn bữa cơm tất niên. Cậu ngồi đó, cúi gầm mặt, chỉ
dám gắp vài miếng thức ăn trong sự quan sát gắt gao của hai gã đàn ông.
Ngay khi bữa cơm kết thúc, cậu vội vã xin phép bọn hắn rồi đi lên lầu để cho con bú.
Khi đứa trẻ vừa ăn xong,
cánh cửa phòng bật mở.
Khải bước vào, bóng người cao lớn đổ sụp xuống che khuất cả ánh đèn. Hắn không nói không rằng, bế đứa bé
ra khỏi tay cậu.
—Chồng ơi... làm ơn! Hôm
nay là giao thừa, cho em ở bên con một chút thôi được không?
Cậu hốt hoảng đứng dậy, đau lòng
nhìn đứa nhỏ đang bắt đầu gào khóc vì bị tách ra đột ngột.
Hắn vuốt ve mặt cậu rồi nói:
—Bảo mẫu sẽ chăm sóc nó.
Rồi hắn mặc kệ lời van nài của cậu, bế đứa trẻ giao cho bảo mẫu.
Cánh cửa phòng một lần nữa khép lại, cắt đứt tiếng khóc xé lòng của con nhỏ.
Đúng lúc đó, Phong cũng từ
ngoài bước vào, trên tay cầm một hộp quà bọc nhung sang trọng.
Hắn đặt nó lên giường,
khóe môi nhếch lên một nụ cười ẩn ý.
—Quà năm mới của em đây. Mở ra đi.
Cậu nhìn cái hộp như nhìn thấy một con quái vật. Dự cảm chẳng lành khiến
toàn thân cậu run rẩy:
—Em... em mệt quá, để sáng mai mở được không anh?
—Mở ra!
Khải từ phía sau không kiên nhẫn
nói.
Đôi tay cậu run rẩy gỡ lớp
ruy băng.
Khi nắp hộp mở ra, đồng tử cậu co rút lại, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo tái mét vì hoảng loạn. Bên trong là một bộ đồ hầu gái
ren mỏng mảnh đến mức gần như trong suốt, kèm theo một chiếc đuôi cáo mềm mại
và một thanh sắt nhỏ dài bóng loáng.
—Không... không được... Em vừa mới sinh xong, bác sĩ bảo...
Cậu hoảng loạn lùi lại, muốn van
xin. Nhưng Phong không thèm để ý, nhanh chóng cắt ngang lời cậu, bàn tay hắn
mân mê vành tai cậu, giọng thì thầm đe dọa.
—Ba tuần rồi. Cơ thể em hồi phục
rất tốt. Đã đến lúc em phải thực hiện nghĩa vụ của mình rồi, bảo bối.
Khải không để cậu kịp phản kháng,
hắn bế xốc cậu vào phòng tắm. Dòng nước ấm xối xả dội xuống nhưng không làm dịu
đi sự sợ hãi trong lòng cậu. Bàn tay chai sạn to lớn kỳ cọ
khắp cơ thể cậu.
Sau khi lau khô cho cậu bẳng khăn
lông mềm, Khải tự tay mặc bộ đồ hầu gái lên cho cậu.
Bộ đồ mỏng manh đến mức chẳng thể
che đậy được gì. Hai bầu ngực căng tròn của người mới sinh bị lớp áo chật chội
ép chặt, khiến hai núm vú sưng đỏ không ngừng rỉ ra những giọt sữa trắng đục,
thấm đẫm cả mảng ren trước ngực, chiếc tạp dề ren mini hở hang buông
lơi phía trước che hờ chim nhỏ trắng hồng đang co lại sợ hãi.
Cậu đứng đó, đôi chân run rẩy
không vững, hai tay vô thức che chắn vùng phía dưới nhưng lại bị Khải thô bạo
gạt ra. Hắn lấy chiếc đuôi cáo từ trong hộp ra, khóe môi nhếch lên một nụ cười
tàn nhẫn:
— Đừng nhúc nhích, nếu không người
đau là em đấy.
Dứt lời, hắn ép cậu cúi người bám
vào thành giường, hai tay thô bạo banh mông cậu ra lộ hậu môn hồng hào
co thắt vì sợ hãi. Hắn đổ gel
bôi trơn ra bôi lên dương vật giả nối liền với đuôi cáo, rồi không một chút báo
trước đâm mạnh vào hậu huyệt của cậu.
— Aaa...!
Minh Nguyên hét lên một tiếng đau
đớn, cả cơ thể co rúm lại.
Dương vật giả to lớn ấy nong rộng
lối nhỏ vốn chưa từng bị xâm phạm từ sau khi sinh, xé rách thịt non bên trong
khiến cậu đau đớn co người lại, đôi chân nhũn ra, chỉ có thể bám chặt vào tấm
nệm để không ngã quỵ. Chiếc đuôi cáo dài, mềm mại rủ xuống giữa hai chân, mỗi lần
cậu run lên, cái đuôi ấy lại đung đưa, tạo nên một cảnh tượng dâm mỹ đến cực
điểm.
Lúc này Phong
thong thả bước tới gần giường, nhìn dáng vẻ dâm mỹ của cậu trong bộ đồ hầu gái
ren hở hang, mắt hắn tồi sầm lại. Trên tay hắn là thanh sắt mỏng dài lấy ra từ
trong hộp quà lúc nãy.
Hắn nhìn cậu, chậm rãi cất giọng
hỏi:
— Em có
biết cái này dùng để làm gì không?
Minh
Nguyên chỉ biết run rẩy lắc đầu, nước mắt rơi lã chã vì sợ hãi.
Hắn khẽ
cười rồi dùng đầu thanh sắt lạnh buốt chạm vào núm vú đang sưng đỏ rỉ sữa của
cậu. Cảm giác kim loại lạnh lẽo tiếp xúc với vùng da thịt nhạy
cảm khiến cậu co rúm người lại. Hắn từ từ di
chuyển thanh sắt xuống dưới, lướt qua làn da trắng nõn và dừng lại ngay trước
chim nhỏ đang co lại vì sợ hãi của cậu.
Phong nhếch môi, thanh âm trầm
thấp vang lên đầy biến thái:
—Thanh
sắt này là để đút vào lỗ trên chim nhỏ của em, để ngăn em bắn tinh quá nhiều.
— Không... làm ơn... em xin anh... Đừng làm thế!—
Minh Nguyên hoảng loạn nài nỉ, giọng cậu lạc đi vì sợ hãi.
Khải từ phía sau tiến đến, hắn dùng đôi tay to lớn
khóa chặt hai tay cậu lên đỉnh đầu, bế xốc nửa người cậu lên để lộ ra nơi nhạy
cảm. Hắn phả hơi thở nóng rực vào tai cậu, bình thản nói:
— Em càng giãy thì sẽ càng đau thôi. Ngoan ngoãn chút đi.
Minh
Nguyên kinh hoàng mặt tái mét, cậu ra sức giãy dụa muốn trốn chạy. Nhưng dưới sự
kìm kẹp của Khải, cậu hoàn toàn không thể động đậy.
Phong
bắt đầu từ từ đút thanh sắt ấy vào lỗ nhỏ trên đỉnh dương vật của cậu.
— Aaa...
Đau... Làm ơn... Dừng lại đi...!
Cậu kêu
lên đau đớn, âm thanh xé lòng vang vọng trong căn phòng kín. Thanh sắt lạnh
lẽo xuyên vào bên trong đường niệu đạo nhạy cảm mang theo cơn đau buốt tận
xương tủy khiến cả người cậu run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm.
— Chậc, nhìn xem, đau đến mức
phát khóc rồi này.— Khải cười gằn, tay còn lại không
quên thô bạo xoay nhẹ chiếc đuôi cáo đang cắm sâu trong hậu huyệt của cậu.
— Hức... tha cho em... em chết mất...
Cậu nấc nghẹn, ánh mắt đờ đẫn vì cơn đau và sự nhục
nhã tột cùng.
Hai gã đàn ông si mê nhìn chằm chằm vào khuôn mặt
đẫm lệ và thân hình đang run rẩy chịu đựng sự giày vò của cậu.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY