Chương 23
Khi cậu tỉnh lại, mùi thuốc sát trùng nồng nặc và cảm giác trống rỗng ở bụng
khiến cậu hoảng hốt.
Điều đầu tiên đập vào mắt không phải là gương mặt của anh em sinh đôi mà là bóng dáng tiều tụy, già nua
của bố cậu.
Ông đang ngồi bên cạnh giường, đôi mắt sưng đỏ vì khóc, bàn tay thô ráp nắm
chặt lấy tay cậu run rẩy.
— Nguyên ơi... con tỉnh rồi... — Bố cậu nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng
hổi rơi xuống mu bàn tay trắng bệch của cậu.
Nguyên yếu ớt hỏi:
— Bố... sao bố lại ở đây? Hai người họ...
Bố cậu nắm chặt lấy đôi bàn tay gầy trơ xương, đôi mắt ông đỏ hoe, kể lại mọi chuyện với giọng nói run rẩy:
— Sắp đến Tết, bố và chú Trần đều từ nước ngoài bay về sớm. Bọn ta muốn giữ bí mật để tạo cho con một
bất ngờ... Ai ngờ, khi xe vừa tiến vào cổng biệt thự, bố đã thấy Phong bế con lên xe rồi phóng đi. Bố linh tính
có chuyện chẳng lành, liền cầu xin chú Trần đuổi theo... Để rồi bố nhìn thấy
con...
Nguyên im lặng, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhợt nhạt.
Cậu thấy nhục nhã và đau đớn
khi để người mình kính yêu
nhất chứng kiến bộ dạng thảm hại ấy
của mình.
Bố ôm cậu vào lòng, hơi ấm từ lồng ngực gầy gò của ông khiến cậu càng thêm
nức nở. Ông nghẹn ngào hỏi:
— Nguyên ơi... nói thật cho bố biết... chuyện này là con tự nguyện sao? Con
với hai anh em họ...
Cậu lắc đầu điên cuồng,
túm lấy áo bố, tiếng khóc vỡ vụn:
— Không phải! Bố ơi cứu con với... Con muốn chạy trốn, con không muốn ở lại
đây nữa. Con xin bố, bố đi cùng con đi, chúng ta cùng đi thật xa...
Bố cậu lặng người, vòng tay ôm cậu chặt hơn như muốn khảm cậu vào xương tủy.
Ông thở dài, giọng nói chứa đựng sự tuyệt vọng khôn cùng:
— Bố sẽ giúp con chạy... nhưng bố không đi được.
Rồi ông bắt đầu kể về mối quan hệ nghiệt ngã giữa mình và chú Trần.
Nghe xong, Nguyên kinh hãi đến mức ngừng thở. Hóa ra đời này của bố cũng bị
hủy hoại bởi một kẻ điên cuồng như thế. Cậu càng khóc dữ dội hơn, không chịu bỏ
bố lại nơi địa ngục này.
— Không! Con không thể để
bố lại. Chúng ta cùng đi!
— Nghe bố! — Ông nói khẽ,
đôi mắt già nua đầy quyết tâm.
— Bố đã bị hắn giam cầm cả đời
rồi, bố không muốn con bước vào vết xe đổ của bố. Thà rằng một người thoát được
còn hơn là cả hai đều bị bắt lại. Con còn trẻ, con còn đứa bé...
Sau một hồi khuyên nhủ, cậu mới
miễn cưỡng đồng ý. Cậu ôm chặt lấy bờ vai gầy guộc, run rẩy của bố, trái tim
như bị ai đó bóp nghẹt. Cậu thầm thề rằng sau khi thoát ra, cậu sẽ tìm cách
quay lại cứu bố.
Hai cha con bắt đầu bàn bạc lên
kế chạy trốn. Ánh mắt bố rực lên một tia sáng yếu ớt, ông ghé sát tai cậu, thì
thầm nói:
— Nghe bố, chỉ có một cơ hội duy
nhất thôi. Một tháng sau Tết chính là ngày sinh nhật của Phong và Khải.
Đó là ngày trọng đại của nhà
họ Trần, khách khứa ra vào tấp nập, giới thượng lưu và quan chức sẽ đổ về biệt
thự rất đông. Lúc đó bảo vệ
tuy dày nhưng sự chú ý của họ sẽ bị phân tán bởi đám đông. Đó là lúc phòng thủ
lỏng lẻo nhất.
Rồi bố nắm tay cậu nói tiếp:
— Ngày đó, bố sẽ tìm cách tạo hỗn
loạn ở sảnh chính để lôi kéo sự chú ý của mọi người. Con phải tận dụng khoảnh
khắc đó, bế đứa bé trốn ra lối cửa dành cho người làm ở phía sau vườn hoa. Bố sẽ
cho người đợi con ở chỗ góc tưòng..
Tiếng thì thầm của hai cha con
như những rung động mỏng manh trong đêm tối, chứa đựng tất cả sự đánh cược cuối
cùng vào số phận.
Thế nhưng hai người không hề hay
biết rằng, Thanh Phong đã sớm lắp đặt một thiết bị nghe lén siêu nhỏ dưới gầm
giường.
Tại căn phòng VIP đối diện, ba
người đàn ông đang ngồi im lặng, lắng nghe từng lời đối thoại phát ra từ loa
máy.
Quang Khải siết chặt nắm đấm đến
mức khớp xương kêu răng rắc. Hắn đứng phắt dậy, vung tay hất văng bình hoa pha
lê trên bàn xuống sàn nhà, tiếng đổ vỡ chói tai vang lên nhưng cũng không dập
tắt được cơn điên trong lòng hắn. Hắn gầm lên giận dữ:
— Đm! Đã sinh con cho tao rồi mà
nó vẫn còn muốn chạy?
Ánh mắt hắn vằn lên những tia máu
đỏ rực. Hắn lồng lộn như một con dã thú bị phản bội, chỉ muốn ngay lập tức xông
sang phòng bên kia, bóp nghẹt cái cổ trắng ngần của cậu để hỏi cho ra lẽ.
Trái ngược hoàn toàn với sự nóng
nảy điên cuồng của em trai, Thanh Phong vẫn ngồi bất động trên ghế sofa. Hắn
chậm rãi tháo chiếc kính gọng vàng xuống, thong thả dùng khăn lụa lau đi lớp
sương mờ ảo trên mắt kính. Ánh đèn le lói hắt lên đôi mắt tử la lan sâu thẳm,
lúc này đã không còn chút ôn nhu giả tạo nào mà chỉ còn lại sự lạnh lẽo đến
thấu xương.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, nở
một nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn và ngạo mạn. Hắn nhẹ nhàng tựa lưng vào ghế,
giọng nói trầm thấp:
— Muốn chạy sao? Được thôi. Chúng
ta cứ giả vờ để họ có cơ hội chạy trốn. Khi họ nghĩ mình đã chạm tay vào tự do,
chúng ta sẽ bắt họ lại. Thứ cảm giác đau đớn nhất không phải là không có hy
vọng mà là khi tưởng mình đã chạm tay vào tự do thì lại bị kéo xuống địa ngục
tối tăm nhất.
Quang Khải hừ lạnh một tiếng,
ngồi xuống ghế, gật đầu đồng ý với kế hoạch tàn độc của anh trai.
Trong khi đó, chú Trần vẫn ngồi
yên lặng trên ghế bành. Ánh mắt ông ta thâm trầm, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào người
đàn ông trung niên đang khóc đỏ mắt qua màn hình giám sát.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY