Chương 22
Ánh nắng buổi sớm chiếu qua lớp rèm lụa mỏng, rọi lên gương mặt tái nhợt của Minh Nguyên.
Cậu khẽ cử động, cảm giác đau nhức từ hông truyền đến khiến cậu rên nhẹ một
tiếng. Khi định thần lại, cậu
nhận ra mình đã được đưa về căn phòng ngủ quen thuộc ở nhà họ Trần.
Trên chiếc ghế sofa cách đó không xa, Thanh Phong đang ngồi thong dong đọc
sách, cặp kính gọng vàng càng làm tôn lên vẻ trí thức, ưu nhã nhưng cũng đầy
lạnh lẽo của hắn.
Thấy cậu dậy, hắn gấp sách
lại, chậm rãi bước tới bên giường. Bàn tay thon dài, mát lạnh khẽ vén những lọn
tóc lòa xòa trên trán cậu, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng sự trách móc:
— Tỉnh rồi sao cục cưng? Anh đã biết chuyện hôm qua rồi. Em thật là... tự
dưng chọc giận thằng Khải làm gì để rồi phải chịu khổ như vậy? Nhìn xem, khắp
người không còn chỗ nào lành lặn.
Nhắc đến ký ức đêm qua, cơ thể cậu
theo bản năng rùng mình kịch liệt. Hình ảnh những gã đàn ông dâm loạn và sự thô
bạo điên cuồng của Quang Khải như một bóng ma bóp nghẹt nhịp thở của cậu.
Thanh Phong thở dài, leo lên giường kéo cậu vào lòng, một tay bao trọn lấy
vùng bụng bầu đã lớn của cậu,
khẽ vuốt ve.
— Chuyện lần này là em sai, đó là cái giá em phải chịu khi không ngoan
ngoãn. Lần sau phải biết điều hơn, nghe rõ chưa?
Cậu không nói gì, chỉ cúi
gằm mặt, yếu ớt gật đầu rồi dựa vào lồng ngực hắn. Hơn ai hết, cậu hiểu rằng
mọi sự kháng cự lúc này đều là vô nghĩa. Thế nhưng sâu trong thâm tâm, ngọn lửa
khao khát trốn thoát của cậu
chưa bao giờ tắt hẳn, nó chỉ đang âm ỉ cháy, chờ đợi một cơ hội để bùng lên
khỏi lồng kính dát vàng này.
Bốn tháng tiếp theo trôi qua trong một sự yên bình giả tạo. Chỉ còn vài tuần
nữa là đến Tết, cũng là lúc ngày dự sinh của cậu cận kề.
Có lẽ vì lo lắng cho sức khỏe của thai nhi, cả Thanh Phong và Quang Khải đều
thu liễm hơn hẳn. Họ không còn đè cậu ra làm tình tàn khốc mỗi đêm nữa, thay vào đó là sự chăm sóc chu đáo đến mức biến thái.
Càng gần ngày sinh, cơ thể Nguyên càng có những biến đổi kỳ lạ. Đôi gò bồng
vốn đã nảy nở vì mang thai nay lại bắt đầu căng tức, sữa non tiết ra làm ướt
đẫm lớp áo sơ mi mỏng.
Mỗi khi cậu đau đớn vì căng sữa, hai anh em họ lại thay nhau giúp đỡ cậu.
Bọn họ sẽ thô bạo đè cậu
xuống, vùi mặt vào ngực cậu mà tham lam liếm mút, hoàn toàn bỏ qua lời từ chối tuyệt vọng của cậu.
Một buổi chiều cuối đông, khi
đang ngồi trong lòng Thanh Phong ở phòng khách, Minh Nguyên đột ngột cảm thấy
một cơn đau thắt từ bụng dưới truyền đến, dữ dội như muốn xé toạc cơ thể cậu
làm đôi.
— A... đau... anh Phong...
đau quá...
Cậu run rẩy bám chặt lấy cánh tay hắn, mặt cắt không còn giọt máu. Ngay sau
đó, một dòng chất lỏng ấm nóng chảy tràn xuống đùi, thấm đẫm sàn nhà.
Thanh Phong lập tức biến sắc, hắn vội vàng bế cậu đứng dậy, hét lên ra lệnh cho tài xế chuẩn bị xe đến bệnh viện.
Tại bệnh viện, khung cảnh trở nên hỗn loạn. Quang Khải cũng đã có mặt ở đây từ bao giờ, gương mặt hắn
tràn đầy vẻ lo lắng, vội vàng chạy theo băng ca, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt
của cậu.
Lần đầu tiên, cậu thấy sự hoảng loạn thực sự trong mắt hắn, hắn thì thầm vào
tai trấn an cậu:
— Ngoan, ráng chịu một chút... Có anh ở đây rồi, em và con sẽ không sao đâu.
Cơn đau dồn dập khiến ý thức của cậu
dần trở nên mờ mịt. Giữa những âm thanh hỗn tạp của tiếng bước chân chạy
dọc hành lang và tiếng máy móc kêu tít tít, cậu dường như nghe thấy một giọng
nói thân thuộc vô cùng.
— Nguyên, Con ơi!
Là giọng của bố. Giọng ông đầy lo
lắng, thống thiết vang vọng từ phía xa. Cậu muốn mở mắt, muốn nhìn xem có đúng
là bố mình không, nhưng cơn đau đã rút cạn sức lực của cậu. Cánh cửa phòng mổ
lạnh lẽo đóng sầm lại, hoàn toàn ngăn cách cậu với thế giới bên ngoài.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY