Chương 19
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/50T4tfFIri]
Ánh nắng buổi
sáng yếu ớt len qua khe cửa sổ rách nát, chiếu vào căn phòng tối tăm nồng nặc
mùi hoan lạc tanh nồng. Cẩm Chi từ từ mở mắt, đầu óc quay cuồng như vừa bị xe tải
cán qua. Toàn thân cô đau nhức dữ dội, mỗi cử động nhỏ đều kéo theo những cơn
đau nhói từ tận xương tủy. Huyệt nhỏ bên dưới vẫn còn sưng đỏ, đau rát như bị
xé rách.
Cơ thể nhớp nháp,
đầy những vết bầm tím và mùi tanh hôi nồng nặc khiến cô buồn nôn. Ký ức đêm qua
ùa về như cơn ác mộng, những cú đâm rút tàn bạo, tiếng va chạm da thịt, tinh dịch
nóng bỏng bắn đầy bên trong… Cô nhắm chặt mắt lại, nước mắt nóng hổi lăn dài
trên gò má tái nhợt. Tại sao chuyện này lại xảy ra với cô? Cô chỉ muốn được tự
do, muốn rời xa nơi này để bắt đầu lại thôi. Tại sao họ không chịu để cô đi?
Bỗng nhiên, một
dòng chất lỏng đặc sệt ấm ấm đang không ngừng rỉ ra từ nơi tư mật sưng đỏ. Cẩm
Chi cứng đờ người, mặt tái mét. Một ý nghĩ kinh hoàng đâm thẳng vào tim cô: Hôm
qua cô chưa uống thuốc tránh thai.
Cô tái mặt, bất
chấp cơn đau đang hành hạ, cô cắn răng lê lết cơ thể rã rời về góc phòng, nơi
chiếc túi xách bị vứt lăn lóc. Đôi tay run rẩy lục lọi trong tuyệt vọng, hy vọng
tìm được vỉ thuốc còn sót lại.
Cạch!
Tiếng mở cửa khô
khốc vang lên khiến cô giật bắn mình, tim như ngừng đập. Tiêu Bắc và Tịch Dương
thong thả bước vào, ánh mắt quét qua cơ thể trần trụi đầy dấu vết của cô. Tiêu
Bắc nhìn bộ dạng thảm hại ấy, cong môi cười nhẹ, giọng dịu dàng đầy giả tạo:
“Hửm? Sáng sớm đã vội vàng tìm gì thế?”
Cẩm Chi cúi gằm mặt,
lắp bắp trả lời:
“Không… không có
gì…”
Nghe vậy Tiêu Bắc
cười khẽ, nhưng ánh mắt hắn lại thoáng lên sự điên cuồng. Hắn chậm rãi giơ hộp
thuốc tránh thai đang nắm chặt trong tay ra trước mặt cô, nhướng mày hỏi:
“Em đang tìm cái
này phải không?”
Nhìn thấy vỉ thuốc
quen thuộc trong tay hắn, mặt Cẩm Chi trắng bệch. Cô hoảng loạn lùi lại, miệng
mấp máy định thanh minh:
“Em… em chỉ là…”
“Cậu tưởng bọn tôi ngu thật à?”
Tịch Dương cắt
ngang, giọng lạnh lẽo đầy khinh miệt. Hắn bước tới nhìn cô chằm chằm rồi cười
nhạt:
“Bọn tôi đã rộng lượng để cậu thi xong cấp ba
rồi. Giờ thì… không cần thứ này nữa đâu.”
Cẩm Chi run rẩy kịch
liệt, đôi môi tái nhợt lắp bắp:
“Các người… các người có ý gì?”
Tiêu Bắc thong thả
ngồi xổm xuống trước mặt cô. Bàn tay hắn dịu dàng vuốt ve gương mặt đẫm nước mắt
của cô, ngón cái nhẹ nhàng gạt đi những lọn tóc bết dính mồ hôi trên trán cô. Hắn
hạ thấp giọng, dùng tông giọng mềm mỏng nhất để khuyên bảo:
“Sinh cho bọn anh một đứa con, được không? Chỉ
cần có con, em sẽ chính thức trở thành phu nhân nhà họ Trần. Em muốn gì cũng
có, và quan trọng hơn… mẹ em sẽ được sống sung sướng, không phải lo lắng bất cứ
thứ gì nữa.”
Cẩm Chi ngẩng đầu
nhìn hắn, ánh mắt ngập đầy căm phẫn và kinh tởm. Cô run giọng hỏi:
“Tại sao? Tại sao lại là tôi? Ngoài kia bao
nhiêu phụ nữ sẵn sàng quỳ xin vị trí đó, tại sao các người không buông tha cho
tôi?”
Tiêu Bắc khẽ cười,
đôi mắt bỗng trở nên sâu thẳm, chân thành đến đáng sợ. Hắn nhìn thẳng vào mắt
cô, thốt ra những lời nói khiến cô rùng mình:
“Bởi vì bọn anh yêu em.”
Nghe đến chữ
“yêu” từ miệng hắn, Cẩm Chi chỉ thấy buồn nôn và nực cười vô cùng. Cô cười
trong nước mắt, lớn tiếng chát vật:
“Yêu? Tôi không muốn sinh con cho những kẻ cưỡng
hiếp mình! Các người đối xử với tôi như súc vật, như món đồ chơi tình dục thế
này mà gọi là yêu sao?”
Không khí trong
phòng đột ngột đông cứng. Sắc mặt Tiêu Bắc và Tịch Dương tối sầm lại như bầu trời
trước cơn bão. Nụ cười giả tạo trên mặt Tiêu Bắc biến mất hoàn toàn. Hắn vươn
tay siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, gằn giọng lạnh lẽo:
“Giờ em không còn
quyền lựa chọn nữa. Ngoan ngoãn một chút, đừng ép bọn anh phải dùng biện pháp mạnh.”
Cẩm Chi không muốn
nghe thêm bất cứ lời nào nữa. Sự ghê tởm dâng trào đến tận cổ họng. Trong khoảnh
khắc ấy, cô dồn hết chút sức lực cuối cùng, đẩy mạnh Tiêu Bắc ra rồi vùng chạy
về phía cửa.
Khi tưởng như sắp
chạm được vào cánh cửa kia, thì đã bị Tịch Dương kéo mạnh lại. Hắn dễ dàng tóm
gọn lấy eo cô, xoay người rồi dùng sức ép mạnh cô lên cánh cửa gỗ cứng ngắc.
Rầm!
Cú va chạm mạnh
khiến cơ thể vốn đã đầy thương tích của Cẩm Chi như vỡ vụn thêm lần nữa. Huyệt
nhỏ vẫn còn sưng đỏ từ đêm qua bị ép sát vào quần hắn, cảm nhận được rõ côn thịt
đang dần cương cứng dưới lớp vải.
Hắn cúi đầu, hơi
thở nóng rực phả vào tai cô, giọng nói trầm thấp đầy dục vọng đen tối:
“Đã bảo ngoan đi
mà… sao cứ thích chạy thế hả?
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY