Chương 20
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/50T4tfFIri]
Tịch Dương không nói thêm lời nào, hắn thô bạo vác cô lên
vai rồi bước ra khỏi phòng. Cẩm
Chi kinh hoàng giãy dụa điên cuồng, đôi tay nhỏ bé liên tục đập vào lưng hắn, tiếng khóc nghẹn ngào thảm thiết
vang vọng khắp hành lang dài hun hút.
Tịch Dương
bế cô đi sâu xuống tầng hầm tối tăm lạnh lẽo của căn biệt thự, nơi ánh sáng hầu như không lọt tới. Hắn đứng trước một cánh cửa thép dày, ngón
tay nhanh nhẹn nhập một dãy mật
mã. “Cạch” một tiếng, cánh cửa mở ra. Hắn lạnh lùng bước vào rồi thẳng tay ném
cô xuống chiếc giường giữa phòng.
Cẩm Chi sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Căn phòng này
không có cửa sổ, chỉ có một chiếc giường nhỏ đặt ở giữa và một tủ kính lớn chứa
đầy những món đồ chơi tình thú đủ hình thù kỳ quái: roi da, kẹp núm vú, dương vật
giả cỡ lớn, dây trói… Kinh khủng nhất là những sợi xích sắt dài lạnh lẽo nối chặt
vào khung giường. Cô hoảng loạn lùi lại, nức nở van xin:
“Không… làm ơn… đừng nhốt tôi ở đây … thả tôi ra!”
Nhưng Tịch Dương chẳng hề động lòng. Hắn cúi xuống túm lấy cổ
chân mảnh khảnh của cô, thô bạo kéo ra rồi “cạch” một tiếng khóa chặt sợi xích
sắt vào mắt cá chân. Cẩm Chi
phát điên giật mạnh sợi xích sắt,
da cổ chân bắt đầu ứa máu nhưng sợi xích vẫn khóa chặt cô lại.
Đúng lúc này, Tiêu Bắc chậm rãi bước vào, trên tay hắn cầm một ống tiêm chứa chất lỏng
trong suốt lấp lánh dưới ánh đèn. Cẩm Chi run rẩy, cô cố co người lùi sâu vào
góc giường, giọng run run:
“Cái… cái gì thế… các
anh định làm gì tôi… tránh xa ra!”
Tịch Dương tiến đến, đè chặt cô xuống nệm, hai tay to lớn giữ
hai tay và chân cô không cho cử động. Mặc cho Cẩm Chi gào thét và giãy dụa điên
cuồng, Tiêu Bắc vẫn bình thản sát trùng rồi từ từ đâm mũi kim vào cánh tay trắng ngần của cô. Chất lỏng lạnh lẽo từ từ đẩy vào
tĩnh mạch.
“Ngoan nào,”
Hắn rút kim ra,
tiện tay tháo chiếc cà vạt trên cổ mình xuống, trói chặt hai cổ tay cô ra sau đầu
giường.
Sau khi làm xong, cả hai anh em đứng dậy, nhìn lướt qua cô đang kiệt sức trên giường một lần
cuối rồi quay người bước ra ngoài. Cánh cửa thép nặng nề đóng sầm lại, tiếng khóa
điện tử vang lên, khóa cô lại trong
căn phòng u ám này.
Cẩm Chi bị bỏ lại một mình trong bóng tối. Cô gào lên thảm thiết, tiếng cầu xin vang lên tuyệt
vọng nhưng đáp lại cô chỉ là
sự im lặng chết chóc. Trong cơn hoảng loạn tột độ, cô cảm nhận rõ thuốc bắt đầu
ngấm. Toàn thân nóng bừng như lửa đốt, da thịt nhạy cảm đến mức chỉ cần gió nhẹ
lướt qua cũng khiến cô rùng mình. Huyệt nhỏ vô thức co thắt từng hồi, dâm thủy
lại bắt đầu rỉ ra dù cô không muốn. Đầu óc dần mụ mị, lý trí mờ dần, chỉ còn lại
dục vọng cháy bỏng và nỗi sợ hãi vô tận đang nuốt chửng lấy cô trong bóng tối.
Một lúc sau, loại thuốc mà Tiêu Bắc tiêm vào đã bắt đầu phát huy tác dụng. Toàn thân
Cẩm Chi nóng ran như có ngọn lửa đang thiêu đốt từ bên trong, da thịt hồng hào
bất thường, mồ hôi túa ra ướt đẫm.
“Haaa… nóng… nóng quá đi mất… ưm…”
Miệng cô không tự chủ được mà phát ra những tiếng rên rỉ dâm đãng, âm thanh
ngọt ngào xen lẫn sự tuyệt
vọng vang vọng khắp căn hầm
tối tăm. Huyệt nhỏ bên dưới vô thức co rút liên hồi, dâm thủy bắt đầu tuôn ra
xối xả, làm ướt đẫm cả nệm giường.
Đầu óc Cẩm Chi dần trở nên mụ mị, lý trí mỏng manh còn sót lại đang bị dục vọng nuốt chửng từng chút một. Cô cố lắc đầu
thật mạnh để giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng, nhưng tất cả đều vô ích trước cơn
sóng tình đang càn quét khắp cơ thể.
“Nóng… khó chịu quá…
haaa… làm ơn… ai đó…”
Hai chân trắng nõn vô thức cọ xát vào với nhau, cố xoa dịu cơn ngứa ngáy đang
hành hạ huyệt nhỏ. Đôi tay bị trói chặt sau đầu bởi chiếc cà vạt giãy giụa muốn
vươn xuống đưới để xoa dịu
nơi đang trống rỗng kia nhưng đành bất
lực.
Cẩm Chi nức nở rên rỉ, nước mắt trào ra ướt đẫm khuôn mặt nhỏ. Hai núm vú căng cứng đau nhức, huyệt nhỏ co
giật từng cơn mạnh mẽ, dâm thủy trắng đục chảy ra ngày càng nhiều hơn, ướt át đến mức mỗi lần cô vặn vẹo đều
phát ra tiếng “nhóp nhép” dâm loạn.
Lúc này, lý trí của cô đã hoàn toàn tan biến. Trong đầu chỉ
còn lại khao khát bị lấp đầy, muốn bị
một thứ gì đó to lớn, thô cứng đâm sâu vào huyệt nhỏ đang trống rỗng và
ngứa ngáy đến phát điên. Nỗi sợ hãi
và sự căm hận tất cả đều bị dục vọng nuốt chửng. Miệng cô vô thức thì thầm những lời mà
chính cô cũng không nhận ra:
“A… muốn… muốn dương
vật… haaa… đâm vào đi…”
Tiếng rên dâm
đãng của cô không ngừng vang vọng khắp căn hầm tối.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY