Chương 18
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/50T4tfFIri]
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của Cẩm Chi đột ngột
vang lên. Tịch Dương thong thả nhặt máy lên, khi nhìn thấy cái tên hiển thị
trên màn hình, hắn nở một nụ cười tà ác rồi giơ điện thoại ra trước mặt cô trêu chọc:
“Mẹ cậu gọi kìa.”
Nghe đến từ “mẹ”, Cẩm Chi như bị sét đánh, toàn thân giật nảy.
Cô liều mạng đẩy Tiêu Bắc ra, nhưng chỉ nhận lại vòng tay siết chặt hơn, côn thịt
vẫn thong thả ra vào huyệt nhỏ ướt át không chút thương tiếc. Tịch Dương tiến lại
gần, ánh mắt lạnh lẽo đầy ẩn ý, giọng trầm thấp nhắc nhở:
“Cậu biết phải nói gì rồi chứ?”
Cẩm Chi run rẩy gật đầu. Cô định mở miệng cầu xin Tiêu Bắc dừng
lại một chút, nhưng Tịch Dương đã bấm nghe. Cô hoảng hốt vội
vàng bịt chặt miệng lại, cố
nuốt ngược những tiếng rên đang chực trào ra.
“Con ơi? Alo?”
Giọng mẹ cô lo lắng vang lên từ loa ngoài.
Tiếng gọi quen
thuộc ấy khiến tim Cẩm Chi thắt lại, huyệt nhỏ vô
thức co thắt kịch liệt, siết chặt lấy côn thịt thô to đang
không ngừng tàn phá bên trong. Cô dùng đôi mắt đẫm lệ khẩn khoản nhìn
Tiêu Bắc, cầu xin hắn dừng lại dù chỉ một chút. Nhưng hắn chỉ cười nhạt, vẫn giữ nhịp đâm rút chậm rãi, mỗi lần đều đâm
lút cán khiến đầu khấc hung hăng cọ xát vào tử cung.
“Con ơi? Sao không trả lời mẹ? Có chuyện gì à con?”
Bà lại gọi thêm lần nữa, giọng càng thêm bất an.
Cẩm Chi cắn chặt môi, cố kìm nén tiếng nức nở, khó khăn thốt
ra từng chữ run rẩy:
“Mẹ… hức… con không sao… aaa…”
Đúng lúc ấy, Tiêu Bắc đột ngột tăng tốc, hông hắn thúc mạnh
liên hồi. Cả người cô xóc nảy theo từng cú đâm thô bạo, một tiếng rên rỉ không kìm được bật ra khỏi kẽ
tay:
“A…!”
Cô nức nở nhìn hắn, đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ van
nài, nhưng Tiêu Bắc chỉ cười tàn ác, ánh mắt hắn lóe lên sự thỏa mãn bệnh hoạn.
“Con sao thế? Tiếng
gì vậy? Con đang ở đâu?”
Giọng mẹ cô hoảng hốt.
Cẩm Chi cắn răng, cố gắng lấy giọng bình thường nhất để nói chuyện với mẹ:
“Con… ưm… con không sao mẹ ơi… mấy ngày này… hức… con qua
nhà bạn chơi… a… con không về đâu ạ…”
Vừa dứt lời, cô vội vàng tắt máy. Ngay khi màn hình điện thoại
vừa tối đen, Tiêu Bắc lập tức điên cuồng tăng tốc. Hông hắn thúc mạnh, côn thịt
thô ráp ra vào huyệt nhỏ không ngừng nghỉ, mỗi cú đâm đều chạm tận tử cung khiến
dâm thủy bắn ra tung tóe.
Lúc này Cẩm Chi hoàn toàn sụp đổ. Đầu cô ngửa ra sau, mái
tóc dài rối bời rũ xuống vai.
Từng cú thúc mạnh mẽ khiến cơ thể cô như bị đóng đinh tại
chỗ, đôi mắt đờ đẫn không còn tiêu cự.
“Hức… không… chậm lại đi… Tiêu Bắc… em chết mất… haaa…
aaaa…!”
Tiêu Bắc nheo mắt thỏa mãn, bàn tay to lớn siết chặt eo cô đến
hằn đỏ, để mặc cho những tiếng
kêu cứu thảm thiết của cô tan biến trong căn phòng u tối, chỉ còn lại tiếng va
chạm da thịt “bạch bạch” và tiếng rên rỉ dâm loạn không ngừng.
Sau một hồi đâm rút điên cuồng không ngừng, nhịp độ bỗng trở nên dồn dập và tàn bạo hơn tàn bạo hơn. Hắn thúc một cú thật mạnh, côn thịt thô cứng
đâm sâu vào trong tử cung khiến
Cẩm Chi trợn trừng mắt, cả người run
rẩy dữ dội. Ngay sau đó dương vật căng cứng của hắn run lên từng đợt, bắn
ra từng luồng tinh dịch đặc sệt, nóng bỏng vào sâu bên trong huyệt nhỏ đang co thắt liên hồi.
Cẩm Chi nức nở thảm thiết, khuôn mặt đờ đẫn vì kiệt sức. Cô
ôm chặt lấy vùng bụng dưới đang căng tức vì chứa đầy tinh dịch của hai anh em,
thều thào van xin trong nước mắt:
“Hức… đau quá… dừng lại đi mà… em không chịu nổi nữa…”
Cô cố gắng giãy dụa
muốn thoát khỏi sự chiếm hữu kinh hoàng này. Thế nhưng, từ phía sau, đôi
bàn tay mạnh mẽ của Tịch Dương đã nhanh chóng vươn tới. Hắn nở một nụ cười tà ác, dễ dàng nhấc bổng cơ
thể mềm nhũn của cô lên, rồi bắt đầu
vòng hành hạ mới.
Cả căn biệt
thự cũ kỹ chìm trong tiếng va chạm
da thịt “bạch bạch” thô bạo và tiếng khóc nghẹn ngào kéo dài đến tận đêm
muộn. Không biết đã trôi qua bao lâu, cô cũng không nhớ nổi mình đã bị thay đổi bao nhiêu tư thế, bị bắn vào trong bao nhiêu lần, Cẩm
Chi mới được chúng tạm buông tha.
Khi Tịch Dương và Tiêu Bắc cuối cùng cũng thỏa mãn dục vọng cô cũng đã ngất lịm đi trong cơn đau nhức
toàn thân và sự sợ hãi mãnh liệt.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY