Chương 15
Ba tháng trôi qua như một cơn ác mông kéo dài không có hồi kết. Cô vẫn không dám nói với ai về việc này, không chỉ vì đoạn video mà còn vì Tiêu
Bắc và Tịch Dương là thiếu gia nhà họ Trần, một gia tộc lâu đời không chỉ giàu có mà còn quyền lực. Còn cô chỉ
là con gái của bà giúp việc. Ai sẽ tin cô? Ai dám đứng về phía cô để đối đầu với
chúng?
Ban ngày cô vẫn đến trường như một học sinh bình thường.
Nhưng khi màn đêm buông xuống cô lại
bị hai tên ác ma ấy quấn lấy hành hạ.
Cẩm Chi âm thầm đăng ký thi vào một trường đại học ở một tỉnh xa, nơi không ai biết cô là ai, không ai biết
quá khứ dơ bẩn này. Đó là sợi dây cứu mạng mỏng manh cuối cùng. Là tia hy vọng
nhỏ nhoi lóe lên giữa bóng tối tuyệt vọng đang nuốt chửng lấy cô từng ngày.
Cuối cùng cũng đến ngày thi cuối
cùng.
Cẩm Chi bước ra khỏi cổng trường với tâm trạng hạnh phúc, cô hít một hơi
thật sâu để cảm nhận sự nhẹ
nhõm hiếm hoi sau nhiều tháng trời sống trong kìm kẹp. Giờ đây
trong lòng cô tràn ngập niềm hy vọng về tự do.
Nhưng niềm hạnh
phúc ấy không kéo dài được bao lâu.
"Thi xong rồi
sao? Trông cậu có vẻ rất vui."
Giọng nói trầm thấp của Tịch
Dương vang lên sát bên tai. Tim cô thắt lại, hơi thở dồn dập, toàn thân run rẩy
không kiểm soát.
Cô chưa kịp quay
đầu lại đã bị hắn thô bạo siết chặt lấy cổ tay, lực đạo mạnh đến mức như thể muốn
bóp nát xương cốt cô. Hắn chẳng thèm để tâm đến ánh mắt hiếu kỳ của những sinh
viên xung quanh, cứ thế thô bạo lôi kéo cô về phía chiếc màu đen đang lặng lẽ đậu
ở góc đường.
“Đau… buông ra… xin cậu…”
Cô giãy giụa yếu ớt, móng tay cào vào mu bàn tay hắn để lại những vết xước nhạt, nhưng hắn chẳng thèm để ý.
Cửa xe mở ra. Hắn đẩy cô vào ghế sau. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên khóa
chặt mọi hy vọng mong manh cuối cùng của cô.
Tiêu Bắc đang ngồi ở ghế sau, đôi chân dài vắt chéo, trên tay là một xấp tài
liệu chưa kịp gấp lại. Hắn ngước mắt lên, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Em yêu, thi xong rồi à?” Giọng hắn ngọt ngào như mật nhưng từng chữ đều như dao lam cứa vào tim
cô. “Trông em xanh xao quá. Để anh đưa em về nghỉ ngơi nhé.”
Cẩm Chi co rúm người ở góc ghế, nước
mắt rơi không ngừng. Cô cúi gằm mặt, giọng run rẩy van xin:
“Hôm nay… tha cho em đi… em mệt
lắm… em vừa thi xong… chỉ muốn ngủ thôi… xin anh… chỉ hôm nay thôi…”
Tiêu Bắc không trả lời, hắn lẳng
lặng tháo chiếc kính gọng vàng xuống, khẽ gật đầu với Tịch Dương qua gương
chiếu hậu.
Rồi chiếc xe nhanh chóng lao vút
đi.
Xe
rẽ vào một con đường đất nhỏ, hai bên là những hàng cây rậm rạp, không có nhà
cửa cũng không có người qua lại. Cuối cùng chiếc xe dừng lại trước một căn biệt
thự cũ kỹ nằm giữa khu rừng.
Nhìn thấy khung cảnh hoang vu ấy,
nỗi sợ hãi trong lòng Cẩm Chi bùng lên. Cô bắt đầu vùng vẫy điên cuồng, bàn tay
nhỏ bé bấu chặt vào lớp da ghế, nức nở van xin:
“Không… em không xuống! Làm ơn...hức...
đừng đưa em vào đó… xin các anh…”
Nhưng Tịch Dương chẳng thèm quan
tâm, hắn lạnh lùng mở cửa xe ra, bàn tay to lớn thô bạo túm cánh tay cô, bế cô
ra ngoài. Cẩm Chi gào khóc, đấm loạn xạ vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Nhưng
những nắm đấm yếu ớt ấy với hắn chẳng khác nào gãi ngứa. Hắn thậm chí không
thèm liếc nhìn cô một cái mà bế cô bước nhanh vào trong.
Tiêu Bắc bước xuống sau cùng, hắn
thong thả chỉnh lại vạt áo âu phục, ánh mắt thâm trầm quan sát cảnh tượng trước
mắt, khóe miệng khẽ cong lên một đường cong đầy ẩn ý.
Cánh cửa biệt thự vừa đóng lại, Tịch
Dương đã thô bạo đè Cẩm Chi xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo, bàn tay to lớn xé
toạc bộ quần áo trên người cô thành từng mảnh vụn.
Tịch Dương như con thú dữ bị bỏ
đói lâu ngày, cơn tức giận tột cùng đã thiêu rụi sợi dây lý trí cuối cùng của
hắn. Hắn nhanh chóng tháo bỏ thắt lưng, để lộ cây gậy to lớn nóng rực đến đáng
sợ.
Không hề có sự vuốt ve hay nới
lỏng để thích nghi, hắn trực tiếp thúc mạnh vào sâu trong huyệt nhỏ chật hẹp
của cô, xé toạc lớp thịt non nớt đang run rẩy bên trong.
“Á…!”
Một tiếng hét thê lương vang lên.
Cơn đau xé rách đột ngột khiến da đầu Cẩm Chi tê dại, cả người cô run rẩy, hai
tay bám chặt lấy tấm lưng rộng lớn của hắn. Đầu lưỡi đỏ mềm vô thức thè ra ngoài,
nước miếng trong suốt không tự chủ được mà trào ra khóe miệng. Cô cảm thấy như mình bị một thanh sắt nung đỏ đâm
xuyên qua, thiêu
đốt mọi thứ bên trong. Cô cảm thấy cơ thể mình như bị một thanh sắt nung
đỏ đâm xuyên qua, đau đến mức tầm nhìn dần nhòe đi.
Nhìn dáng vẻ này
của cô, ánh mắt Tịch Dương không hề có lấy một chút thương hại nào. Ngược lại,
sự thống khổ của Cẩm Chi như một liều thuốc kích thích thổi bùng lên sự hưng phấn
đen tối tột độ trong máu hắn.
Khuôn mặt điển trai vốn lạnh lùng
giờ méo mó vì dục vọng bệnh hoạn, khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn nhẫn đầy
thỏa mãn. Đôi tay gân guốc siết chặt lấy cặp mông tròn trắng muốt của cô bắt
đầu đâm rút mạnh bạo, nhịp độ điên cuồng như muốn nghiền nát cô thành từng mảnh
vụn.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY