Chương 16
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/50T4tfFIri]
Khắp căn biệt thự vang vọng những
âm thanh va chạm thô bạo “bạch bạch” và tiếng nức nở đến xé lòng của Cẩm Chi.
Dưới những cú thúc tàn bạo điên cuồng của Tịch Dương, toàn thân cô run rẩy dữ dội,
vách thịt non nớt co thắt kịch
liệt như muốn chống cự lại thứ khổng lồ đang không ngừng xâm phạm bên trong.
Lúc này, Cẩm Chi trông thật thảm hại. Đôi mắt cô đã sưng mọng
vì khóc quá nhiều, đầu lưỡi đỏ
mềm vô thức thè ra ngoài, nước miếng trong suốt không tự chủ được mà trào ra
nơi khóe miệng theo từng nhịp đâm rút mãnh liệt của Tịch Dương. Cô không còn sức
để vùng vẫy, chỉ có thể nức nở rên rỉ những tiếng đứt quãng “ư… ha… đau…”. Cơ thể mảnh mai giờ đây chẳng khác nào một
con búp bê vải bị chơi hư.
Tiêu Bắc vẫn
thong thả đứng quan sát cảnh tượng ấy từ nãy đến giờ cuối cùng cũng bước tới.
Tiếng giày da của hắn nện trên sàn đá hoa cương lạnh. Hắn cúi xuống, bàn tay
thon dài nhẹ nhàng túm lấy mớ tóc rối bời của Cẩm Chi, rồi dịu dàng đặt một nụ
hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi ấy.
Hắn nhìn sâu vào
đôi mắt đỏ hoe của cô, giọng nói dịu dàng nhưng khiến người nghe lạnh sống
lưng:
“Em có biết tại
sao hôm nay mình lại bị trừng phạt thế này không?”
Cẩm Chi bị Tịch
Dương đâm mạnh đến mức da đầu tê dại, hạ thể sưng đỏ co thắt kịch liệt bao bọc
lấy cây gậy khổng lồ. Cô muốn nói nhưng lại không thể thốt nên lời, cổ họng nghẹn
đắng chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn xen lẫn nức nở. Cô yếu ớt lắc
đầu trong tuyệt vọng, nước mắt lăn dài trên gò má tái nhợt.
Tiêu Bắc khẽ cười,
một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương không chút ấm áp nào. Hắn ghé sát vào tai
cô, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm đang đỏ ửng, thì thầm từng chữ một:
“Em tưởng bọn anh
không biết việc em âm thầm đăng ký thi vào một ngôi trường ở tỉnh khác sao? Em
tưởng điều đó có thể giúp em thoát khỏi bọn anh?”
Nghe đến đây,
toàn thân Cẩm Chi cứng đờ như chết lặng. Đôi mắt cô mở to, toát lên vẻ hoảng sợ
chưa từng có, đồng tử co rút lại vì kinh hoàng.
“Em… a… không… xin… xin anh…”
Cô cố gắng thanh minh, giọng nói yếu ớt bị bẻ gãy thành những
tiếng rên rỉ đứt quãng bởi sự xâm nhập thô bạo không ngừng của Tịch Dương, mỗi
cú thúc đều khiến cơ thể cô xóc nảy, bầu ngực nhỏ rung động theo từng nhịp nắc.
Tiêu Bắc không nói gì thêm, hắn vẫn
giữ nụ cười dịu dàng trên môi nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo khiến Cẩm Chi
cảm thấy lạnh sống lưng.
Nhưng nỗi sợ hãi đó rất nhanh
đã bị lấn át. Những cú thúc
liên tiếp và tàn bạo từ phía sau khiến
đầu óc cô quay cuồng. Cơn đau và sự kích thích khiến cô không còn tỉnh táo để suy nghĩ thêm gì nữa.
Lúc này Tiêu
Bắc bình tĩnh cầm máy quay lên. Hắn nhắm thẳng ống kính vào Cẩm Chi rồi bắt đầu ghi hình.
Ánh đèn flash chớp nháy liên
hồi khiến cô hoảng loạn, toàn thân
cô run rẩy không kiểm soát. Cô vừa nức nở vừa lắp bắp xin tha:
“Không…hức... xin anh…
đừng quay…aa... Tiêu Bắc …”
Nhưng những tiếng khóc cầu
xin của cô chỉ càng khơi dậy hứng thú bệnh hoạn của bọn hắn. Tịch Dương phía
sau đột ngột vòng tay bế bổng cô lên, ép cơ thể cô đối diện trực tiếp với ống kính.
Trong tư thế bị treo lơ lửng, hắn bắt đầu thúc mạnh từ dưới lên với nhịp độ
điên cuồng, không chút thương xót.
Cẩm Chi kinh hoàng, đôi tay run rẩy cố vươn ra phía trước để che chắn ống
kính. Cô không muốn những hình ảnh nhục nhã này của mình bị lưu lại. Thế nhưng đôi
tay vừa giơ lên đã mềm oặt bất lực buông
thõng xuống vì những cú đâm tàn nhẫn
phía sau.
Tiêu Bắc không bỏ sót bất kỳ khoảnh khắc nào. Hắn tiến lại gần hơn nữa, chĩa sát máy quay vào nơi kết hợp của 2 người. Vùng da non
nớt của Cẩm Chi lúc này đã sưng đỏ, ướt đẫm dịch nhờn hỗn tạp. Từng nhịp ra vào
thô bạo khiến chỗ ấy bị nong căng đến đáng sợ, nước dâm loang lổ chảy dài xuống đùi trắng muốt. Tiếng va chạm da thịt vang lên “bạch bạch” đầy thô tục,
hòa quyện cùng tiếng khóc nghẹn ngào không thành lời.
Tiêu Bắc vừa quay vừa lạnh lùng ra lệnh:
“Cẩm Chi, mở mắt ra. Nhìn thẳng vào ống kính và cho anh thấy khuôn mặt em
đang tận hưởng thế nào đi.”
Cẩm Chi bật khóc nức nở, tiếng khóc thảm thiết của cô hòa quyện cùng tiếng
va chạm da thịt không ngừng vang
vọng khắp căn phòng. Lúc này
tâm trí cô đã hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại nỗi nhục nhã và cơn đau đớn tột
cùng đang thiêu đốt từng tế bào. Cô run rẩy hé miệng, cố gắng thốt ra những lời
van xin yếu ớt mong Tịch Dương dừng lại, nhưng cổ họng khô khốc chỉ phát ra
được những tiếng rên rỉ đứt quãng, tuyệt vọng.
Thế nhưng những âm thanh ấy dường như chỉ càng khơi dậy sự điên cuồng trong
hắn. Tịch Dương siết chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô rồi lên xuống mạnh bạo. Cơn đau và sự kích
thích quá giới hạn khiến cơ thể Cẩm Chi hoàn toàn mất kiểm soát. Từ nơi kết hợp
của hai người, một dòng chất
lỏng trong suốt tuôn trào xối xả, ướt đẫm cây gậy đang cương cứng của Tịch Dương và chảy dài xuống đùi cô.
Phản ứng mãnh liệt của cô
không những không khiến hắn động lòng thương xót, mà chỉ khiến hắn thêm điên cuồng.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY