Chương 14

[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/50T4tfFIri]

Cẩm Chi nở một nụ cười gượng gạo, cố tỏ ra bình thường:

“Dạ, không có gì đâu mẹ. Con chỉ hơi mệt thôi ạ.”

Cô cắn chặt môi dưới đến mức bật máu, vị tanh nồng lan tỏa trong miệng vẫn không át nổi nỗi hổ thẹn và nhục nhã trong lòng.

Sau khi Tiêu Bắc và Tịch Dương ăn xong. Mẹ con Cẩm Chi mới ngồi ăn.

Cẩm Chi cúi gằm mặt xuống bàn, lối nhỏ sưng tấy vừa chạm xuống mặt ghế gỗ cứng ngắc lại nhói lên đau âm ỉ không dứt, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

Mẹ cô dừng đũa, đôi tay chai sạn đặt nhẹ lên bàn, nhìn con gái bằng đôi mắt già nua đầy lo lắng và xót xa. Cuối cùng bà cũng không thể kìm nén thêm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng quan tâm hỏi:

“Chi, hôm nay con có chuyện gì sao? Mẹ thấy con từ chiều đến giờ cứ thẫn thờ, mắt đỏ hoe thế kia. Ở trường có ai bắt nạt con không con?”

Cẩm Chi cắn chặt môi, đôi tay cầm đũa run rẩy đến mức không thể gắp nổi thức ăn. Cô muốn òa khóc nức nở ngay tại chỗ, muốn vứt bỏ hết mọi sự hổ thẹn để lao vào lòng mẹ, kể hết về sự tàn ác của hai gã ác ma kia, về những lần bị cưỡng bức tàn nhẫn, về nỗi đau thể xác và linh hồn đang bị giày vò từng ngày.

Nhưng đoạn video nhục nhã trong tay Tiêu Bắc vẫn hiện diện trong tâm trí cô. Cô không thể để mẹ đau khổ thêm nữa, bà đã khổ quá nhiều vì cuộc sống rồi.

Cô gượng gạo nở nụ cười, cố tỏ ra vui vẻ:

“Không đâu mẹ ơi. Con chỉ… chỉ áp lực thi cử thôi ạ. Gần cuối kỳ rồi, con hơi căng thẳng. Mẹ đừng lo mà.”

Mẹ cô nhìn con gái hồi lâu, đôi mắt già nua chứa đầy nỗi xót xa và hoài nghi. Nhưng bà chọn cách không hỏi thêm để tránh làm con áp lực hơn. Bà lặng lẽ gắp một miếng thịt lớn vào bát cô, giọng dịu dàng như vỗ về đứa trẻ:

“Con ăn đi, đừng suy nghĩ nhiều quá. Có gì thì nói với mẹ nghe không con?”

Chỉ một câu nói đơn giản ấy khiến Cẩm Chi suýt nữa đã vỡ òa tại chỗ. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, cô vội vàng cúi mặt xuống bát cơm để che giấu.

Sau khi dọn dẹp xong, Cẩm Chi lặng lẽ trở về phòng mình rồi khóa trái cửa lại. Cô ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm chặt lấy đầu gối co ro và bắt đầu khóc nức nở trong im lặng, những tiếng nấc nghẹn ngào bị nuốt ngược vào trong để không ai nghe thấy.

Cô ghét bản thân mình đến tận xương tủy. Ghét sự yếu đuối không dám phản kháng, ghét sự sợ hãi đang bóp nghẹt tâm hồn từng ngày, và ghét cả cảm giác nhục nhã, hổ thẹn đang thiêu đốt lồng ngực.

Cô tự hỏi trong tuyệt vọng, giọng thì thầm lạc lõng giữa những tiếng nấc:

“Tại sao lại là mình? Mình đã làm gì sai để phải chịu đựng thế này...?”

Nhưng không một ai trả lời, chỉ có tiếng khóc thầm lặng vang vọng trong đêm khuya và nỗi đau đớn từ huyệt nhỏ vẫn đang không ngừng hành hạ cô.

 

Từ sau ngày ấy, Cẩm Chi dần học cách nghe lời bọn hắn. Bất cứ khi nào chúng muốn cô đều phải vạch huyệt nhỏ ra cho chúng chà đạp không thương tiếc.

“Đến đây.”

Một giọng nói khàn đặc, đầy dục vọng vang lên.

Cơ thể Cẩm Chi khẽ run lên, nhưng đôi chân cô đã bước đi một cách vô thức. Cô đã học được rằng phản kháng chỉ khiến chúng làm cô mạnh bạo hơn. Cô ngoan ngoãn đứng trước mặt chúng, đôi tay gầy guộc run rẩy chạm vào vạt áo mỏng manh. Cô nhắm mắt lại, ngoan ngoãn chịu đựng những cú thúc tàn nhẫn và những nụ hôn cuồng nhiệt.

Nhưng điều thực sự khiến cô thực sự tuyệt vọng không phải là những trận đòn roi hay những cú thúc thô bạo mà chính là việc chúng nhất quyết không bao giờ chịu dùng bao cao su.

Cô đã nhiều lần nức nở van xin, thậm chí quỳ xuống dưới chân chúng, đánh đổi cả chút tự trọng cuối cùng chỉ để cầu xin bọn hắn dùng bao. Thế nhưng đáp lại chỉ là những nụ cười khinh miệt và những cú thúc mạnh bạo hơn như thể sự trừng phạt cho tính bướng bỉnh ấy.

Chúng thậm chí còn không cho phép cô uống thuốc tránh thai. Mỗi khi cô khóc lóc van nài chúng thì chúng lại dùng giọng điệu giả tạo, ra vẻ quan tâm mà nói:

"Uống mấy thứ đó chỉ hại thân thôi, hỏng hết người em đấy. Bọn anh lo cho sức khỏe của em mà, Chi ạ."

Lời lo lắng ấy nghe vừa nực cười vừa ghê tởm.

Dù bị cấm nhưng nỗi sợ mang thai vẫn khiến cô hành động liều lĩnh. Mỗi lần kết thúc, cô lại lén lút tìm cách uống thuốc tránh thai khẩn cấp. Lần nào nuốt viên thuốc ấy, tay cô cũng run rẩy vì sợ bị phát hiện.

Chương trước

Chương sau

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!