Chương 13
Cậu sực nhớ ra hành động vô thức của mình lúc mới tỉnh, vội vàng cúi đầu, mặt đỏ bừng, ngoan ngoãn
nằm yên để hắn xoa bóp.
Sau khi cơn đau đã dịu đi, Khải mới
ôm trọn cậu vào ngực, một bàn tay thô ráp đặt lên cái bụng bầu đã nhô
cao, khẽ vuốt ve rồi hỏi bằng giọng điệu ôn hòa:
— Con có ngoan không?
— Con... con ngoan lắm...
— Cậu run rẩy đáp lời.
Quang Khải mỉm cười dịu dàng, hắn tựa cằm lên vai cậu, thì thầm:
— Tao muốn có một đứa con gái... còn mày thì sao?
Minh Nguyên ngoan ngoãn
trả lời:
— Chỉ cần... là con của anh... em đều thích...
Hắn mỉm cười thỏa mãn, cúi xuống ngậm
lấy đôi môi xinh đẹp đang sưng đỏ của cậu. Nụ hôn của hắn không còn sự thô bạo
như lúc ở văn phòng nữa mà mang theo vẻ dịu dàng. Lưỡi hắn càn quét khắp khoang
miệng cậu, tiếng mút mát chùn chụt vang lên đầy sắc tình.
Đúng lúc ấy—
Cạch.
Cửa phòng bật mở.
Thanh Phong bước vào.
Không khí trong phòng lập tức
đông cứng.
Thanh Phong đứng
tựa cửa, đôi mắt tử la lan dịu dàng khóa chặt lấy dáng vẻ nhỏ bé của Minh
Nguyên, dịu giọng nói:
— Đến giờ về nhà
rồi, cục cưng.
Quang Khải hừ lạnh
một tiếng đầy khó chịu, hắn đứng phắt dậy, cầm chiếc áo khoác dày choàng lên cơ
thể mảnh khảnh của cậu, bàn tay to lớn siết chặt lấy cổ tay Minh Nguyên rồi dẫn
cậu đi thẳng ra ngoài.
Minh Nguyên cúi gằm
mặt đi theo hắn, đôi môi vẫn còn sưng đỏ vì nụ hôn vừa rồi, cậu không dám phản
kháng, chỉ biết ngoan ngoãn bước theo sau.
Thanh Phong đứng
trong văn phòng, nhìn bóng lưng hai người dần khuất, tia tăm tối trong mắt hắn
cuộn trào.
Vừa về đến biệt thự, Quang Khải đã
kéo Minh Nguyên đi thẳng lên lầu, trực tiếp lờ đi Thanh Phong đang định mở lời.
Bước vào phòng, Khải đẩy cậu vào
phòng tắm, bắt đầu xả nước vào bồn sứ. Minh Nguyên nhìn làn nước bốc hơi nghi
ngút, cậu nhỏ giọng lý nhí:
— Em... em có thể tự tắm được...
Nhưng thấy ánh mắt lạnh lẽo như sói dữ của hắn, cậu lập tức ngậm miệng, đôi tay chủ động cởi hết quần áo để lộ thân thể trắng nõn đầy dấu vết, rồi ngoan ngoãn ngồi vào bồn tắm.
Ngoài dự đoán của cậu, hắn không làm gì thêm mà lại nghiêm
túc tắm rửa cho cậu. Bàn tay
thô ráp của hắn nhẹ nhàng xoa xà phòng lên làn da trắng ngần chi chít dấu vết
ân ái, cẩn thận gột rửa những dịch thể dâm mĩ còn sót lại trong huyệt nhỏ đã
sưng đỏ của cậu.
Tắm xong, hắn bế cậu ra ngoài, để
cậu đứng trên thảm lông mềm mại rồi hắn tiến tới tủ quần áo, lục ra một chiếc
áo sơ mi trắng của chính mình.
— Mặc vào— Hắn ra lệnh ngắn gọn.
Minh Nguyên không dám phản kháng, cậu đứng yên mặc cho hắn cài từng chiếc cúc áo sơ mi.
Xong xuôi, Khải vỗ nhẹ vào má
cậu:
— Ngồi chơi đi, tao đi tắm.
Thấy hắn định quay đi, Minh
Nguyên ngượng ngùng nắm lấy vạt áo hắn, lí nhí nói với khuôn mặt đỏ bừng:
— Nhưng... em chưa mặc quần...
Quang Khải dừng lại, hắn xoay
người, bàn tay luồn xuống dưới vạt áo sơ mi mỏng manh, bóp mạnh vào hai cánh
mông mập mạp của cậu khiến Minh Nguyên giật mình kêu khẽ.
Hắn nói, hơi thở nóng rực phả vào
mặt cậu:
— Hôm nay mặc như này thôi. Không
được phép mặc thêm bất cứ thứ gì khác, ngay cả quần lót cũng không được. Để cái
lỗ dâm của mày thông thoáng một chút, tối nay còn có việc cho nó làm.
Dứt lời, hắn thản nhiên rút tay
ra rồi đi thẳng vào phòng tắm, để mặc Minh Nguyên đứng đó với tâm trạng hoảng
sợ tột độ.
Chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh
căn bản không che giấu được gì, mỗi bước đi, vạt áo lại cọ xát vào đầu vú nhạy
cảm, khiến cơ thể cậu không tự chủ được mà run lên, dâm dịch lại bắt đầu có dấu
hiệu rỉ ra từ bên dưới.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang
lên, giọng nói trầm thấp của Thanh Phong vọng vào:
— Nguyên, anh vào được chứ?
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Minh
Nguyên không dám chậm trễ, cậu bước đi một cách khó khăn, nhanh chóng ra mở cửa
cho Thanh Phong.
Vừa nhìn thấy dáng vẻ này của cậu
đôi mắt Thanh Phong lập tức tối sầm lại. Hắn khẽ nuốt nước bọt, cổ họng khô
khốc trước tư thái dâm mĩ của người yêu nhỏ.
Không nói một lời, hắn bế thốc
cậu lên, đi thẳng đến ghế sofa rồi đặt cậu ngồi trên đùi mình.
Vì không có quần lót che chắn,
huyệt nhỏ nhạy cảm trực tiếp cọ xát vào lớp vải quần tây thô ráp của hắn.
— Haaa...
Sự kích thích bất ngờ khiến Minh
Nguyên không nhịn được mà bật ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào, nước dâm sớm đã rỉ
ra, thấm ướt một mảng đùi hắn.
Hắn nhìn vệt nước loang lỗ ấy rồi
khẽ cười, bàn tay to lớn luồn xuống dưới vạt áo, nhẹ nhàng xoa nắn hai cánh
mông mềm mại.
Hắn ghé sát tai cậu, dịu giọng dỗ
dành:
— Chắc thấy thằng Khải về em sợ
lắm nhỉ?
Rồi hắn giả vờ thở dài đầy buồn
bã, gương mặt hiện lên sự bất lực giả tạo:
— Anh cũng hết cách rồi... Em cố
chịu đựng nhé, cục cưng.
Nghe đến đây, cả người Minh
Nguyên run lên bần bật.
Cậu không phải kẻ ngốc, cậu hiểu
rõ ý tứ trong lời nói của hắn: từ giây phút này, thân thể cậu phải phục vụ cả
hai anh em nhà họ Lâm cùng lúc. Hai mắt cậu rơm rớm, nước mắt chảy dài xuống gò
má trắng bệch, cậu nức nở van xin trong vô vọng:
— Anh ơi... em không muốn...
hức... em sợ lắm... xin anh...
...
Mọi người tham gia nhóm https://www.facebook.com/groups/839792235775222/?ref=share&mibextid=NSMWBT để cập nhật những truyện mới nhất nhé ạ.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY