Chương 12
Trong lúc cậu còn đắm chìm dư âm khoái
lạc thì Quang Khải đã mất hết kiên nhẫn mà đâm thẳng cây gậy gân guốc
vào sâu bên trong lối nhỏ.
— Ức...!
Cậu nghẹn ngào rên
rỉ, toàn thân run rẩy kịch liệt.
Huyệt nhỏ cùng lồn
bị hai cây gậy thô dài cùng lúc căng đầy.
Cả người Minh
Nguyên xóc nảy dữ dội theo từng nhịp đâm rút kịch liệt của hai anh em, cặp mắt to long lanh ánh nước thất thần bật lực chịu
thao, nước dâm tinh dịch lẫn lộn văng
tung tóe ướt nhẹp sàn gỗ.
Quang Khải hung
hãn thúc mạnh, một bàn tay thô ráp bóp lấy cái bụng đang nhô lên của Minh
Nguyên. Ánh mắt hắn đen tối, vằn lên những tia máu của sự phẫn nộ và dục vọng bệnh
hoạn, giọng trầm khàn khinh bỉ mắng cậu:
— Mang thai con tao mà mày cũng dám lên giường với thằng đàn ông khác hả?
Dứt lời, hắn càng
thêm tức giận mà đâm rút kịch liệt, mỗi cú thúc đều mang theo lực đạo như muốn
nghiền nát đứa bé bên trong.
Minh Nguyên
hoảng sợ tột độ, hai tay run rẩy ôm chặt lấy bụng mình, bản năng làm mẹ trỗi
dậy khiến cậu cố gắng vươn tay che chở cho sinh linh bé bỏng đang bị giày vò
bên trong.
Cậu nức nở,
tiếng van xin đứt quãng hòa cùng tiếng khóc:
— Hức... hức...
van anh... chậm thôi... con... đừng làm đau con...
Quang Khải nghe
thấy thế liền bật ra tiếng cười khinh bỉ, đôi mắt lạnh lẽo nhìn xoáy vào gương
mặt đẫm lệ của người nhỏ.
Hắn không những
không dừng lại mà còn thô bạo xốc hông cậu lên cao hơn để đâm vào sâu nhất có
thể, giọng nói thản nhiên tới mức tàn nhẫn:
— Bây giờ mày
mới nhớ đến nó à? Muộn rồi! Nếu mất đứa này, tao sẽ chịch nát tử cung mày, bắt mày
ngày đêm ngậm tinh của tao để có đứa khác. Mày nghĩ mày có quyền mặc cả với tao
sao?
Sau một hồi đâm
rút điên cuồng, hai anh em cùng lúc bắn tinh vào sâu bên trong hai cái lỗ nhỏ
hẹp của cậu.
Lượng tinh dịch
khổng lồ được bơm vào khiến bụng dưới của cậu nhô lên cao hơn, lấp đầy mọi ngõ
ngách của hai huyệt nhỏ đã bị hành hạ đến sưng đỏ, nhỏ giọt lênh láng xuống sàn.
Minh Nguyên rên
rỉ một tiếng yếu ớt rồi hoàn toàn ngất lịm đi.
Thanh Phong ôm chặt cậu vào lòng, đau lòng hôn nhẹ lên khóe môi sưng mọng đang
run rẩy của cậu, rồi quay sang trách mắng em trai bằng giọng điệu âm trầm:
— Khải, mày
không biết dịu dàng tí nào sao? Em ấy đang mang thai, mày muốn làm hỏng em ấy
luôn ở đây à?
Khải thấy Phong ôm cậu, đôi tay hắn bất giác siết chặt thành nắm đấm, gân xanh
nổi lên cuồn cuộn.
Không nói một
lời, hắn bước tới thô bạo bế Minh Nguyên lên từ tay anh trai mình. Trước khi
quay lưng đi, hắn không quên để lại một lời châm chọc đầy ác ý:
— Dịu dàng? Anh
đừng có giả nhân giả nghĩa. Đừng quên, nó bây giờ là của chung hai chúng ta.
Anh không có quyền độc chiếm nó một mình đâu.
Dứt lời, Khải
lạnh lùng quay lưng, ôm Minh Nguyên bước thẳng ra khỏi phòng làm việc.
Thanh Phong đứng
phía sau, ánh mắt tối sầm như vực thẳm.
Mặc dù không muốn chia sẻ "vợ" chút nào nhưng hắn không thể không
thỏa hiệp với Khải.
Hiện tại, cả hắn
và Khải đều chưa đủ sức mạnh để hoàn toàn chống lại quyền lực của bố. Nếu
chuyện này bị vỡ lở, Minh Nguyên sẽ lập tức bị mang đi, và hai anh em sẽ mất cậu
vĩnh viễn. Để giữ được cậu bên mình, cả hai buộc phải chấp nhận chia sẻ, biến
cậu thành vật cấm chung của hai con quỷ dữ, chờ ngày đôi cánh của họ đủ cứng
cáp để khóa chặt cậu lại mãi mãi.
Minh Nguyên tỉnh dậy trong cơn đau nhức toàn thân. Đôi mắt cậu vẫn nhắm nghiền vì
mệt mỏi, cậu theo bản năng rúc sâu vào lồng ngực vững chãi bên cạnh, cọ xát tìm
kiếm hơi ấm:
— Chồng ơi...
hức... em đau quá...
Người bên cạnh
nghe tiếng gọi ngọt nị ấy thì khẽ cười một tiếng trầm đục. Bàn tay to lớn, chai
sần đặt lên vùng eo mỏi nhừ của cậu, nhẹ nhàng xoa bóp.
Sau một lúc lâu
cậu mới mở mắt ra, khi nhìn rõ người trước mặt thì hơi thở cậu lập tức đình
trệ. Người đang ôm cậu không phải Thanh Phong mà là Quang Khải.
Cậu run rẩy co
người lại, lùi về phía sau giường, đôi mắt to đen láy ầng ậc nước, miệng nhỏ
không ngừng nức nở gọi tên người mà cậu tin tưởng nhất:
— Chồng... chồng ơi... hức... anh Phong...
Nụ cười trên môi Quang Khải lập tức tắt ngóm.
Ánh mắt tối sầm lại. . Hắn chồm tới, bàn tay như gọng
kìm bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải đối diện với hắn:
— Mày gọi ai? Đang
mang thai con của tao, nằm dưới thân tao mà mày dám gọi kẻ khác là chồng? Mày
chán sống rồi phải không?
Minh Nguyên sợ đến mức mặt không còn giọt
máu, chỉ biết run rẩy lắc đầu nguầy nguậy.
Quang Khải hừ lạnh một tiếng, hắn buông cằm
cậu ra rồi vỗ mạnh lên đùi mình, ra lệnh:
— Lại đây.
Dù trái tim đang đập loạn xạ vì sợ hãi, nhưng sự
dạy dỗ khắc nghiệt bấy lâu nay đã khiến cơ thể cậu hình thành một phản xạ có
điều kiện. Minh Nguyên vội vàng bò lại, ngoan ngoãn chui vào lòng hắn như một
con thú nhỏ phục tùng chủ nhân.
Quang Khải lúc này mới dịu đi đôi chút, hắn
tiếp tục đưa tay xoa bóp cho cậu.
Minh Nguyên ngỡ ngàng nhìn sự thay đổi của
hắn, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi. Thấy biểu cảm đó, hắn khinh bỉ cười:
— Nhìn cái gì? Không phải lúc nãy chính miệng
mày rên rỉ bảo đau sao?
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY