Chương 14

[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/4q9ehExBBG]

Thanh Phong kéo cậu vào lòng, tay vuốt ve tấm lưng đang run rẩy của cậu, dịu giọng khuyên bảo:

— Ngoan nào, đừng sợ. Chỉ cần em ngoan ngoãn phục tùng cả anh và nó, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Em mà phản kháng, anh cũng không bảo vệ được em khỏi cơn điên của thằng Khải đâu.

Minh Nguyên siết chặt lấy vạt áo sơ mi của hắn đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Nước mắt cậu rơi lã chã, thấm đẫm lồng ngực hắn. Cậu hiểu rằng mình căn bản không có quyền lựa chọn, chỉ có thể tuyệt vọng bất lực đón nhận số phận bị chà đạp.

Đúng lúc này Quang Khải từ phòng tắm bước ra.

Hắn chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm quanh hông, để lộ cơ thể săn chắc còn vương những giọt nước. Thấy Thanh Phong đang ôm cậu trong lòng, đôi mày hắn nhướng lên đầy khó chịu, giọng nói nồng nặc mùi thuốc súng:

— Sao anh lại ở trong phòng tôi? Ra ngoài!

Thanh Phong vẫn thản nhiên như không, bàn tay hắn vẫn đều đặn xoa nắn bờ mông mềm mại của Minh Nguyên dưới lớp áo sơ mi mỏng. Hắn ngước lên, nở một nụ cười ôn hòa:

— Anh đến gọi hai đứa xuống ăn cơm thôi. Em mặc quần áo vào đi, anh dẫn em ấy xuống trước.

Dứt lời, không đợi Khải kịp phản ứng, Thanh Phong đã bế Minh Nguyên đứng dậy, sải bước ra khỏi phòng.

Quang Khải đứng tại chỗ, ánh mắt đen tối nhìn theo bóng lưng hai người, lồng ngực phập phồng vì cơn giận dữ đang bị nén chặt.

Tại phòng ăn sang trọng, ánh đèn chùm lấp lánh phản chiếu lên bộ đồ ăn bằng bạc lạnh lẽo.

Khi Khải bước xuống, hắn thấy Thanh Phong và Minh Nguyên đã ngồi vào bàn. Hắn thô bạo kéo ghế ra, ngồi bên cạnh cậu.

Suốt bữa ăn, Minh Nguyên không hề chạm tay vào bát đũa. Thanh Phong vô cùng tự nhiên, hắn gắp từng miếng thức ăn nhỏ, ân cần đưa đến tận môi cậu.

Cậu vốn đã quen với chuyện này, chỉ biết ngoan ngoãn hé miệng đón lấy từng miếng đồ ăn mà hắn đút cho.

Cảnh tượng ân ái ấy khiến Quang Khải ngồi bên cạnh ngứa mắt vô cùng, hắn đập mạnh đôi đũa xuống bàn, giọng mỉa mai đầy ghen tuông:

— Nó không có tay à? Hay bị anh thao đến mức liệt luôn cả đôi tay rồi?

Minh Nguyên nghe thấy tiếng quát thì run bắn người, miếng thức ăn trong miệng suýt chút nữa thì rơi ra.

Thế nhưng Thanh Phong vẫn chẳng hề bận tâm đến cơn điên của em trai. Hắn thong thả dùng khăn lau khóe môi cho cậu, điềm nhiên đáp trả:

— Anh thích thế.

Quang Khải nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào cái cổ trắng ngần chi chít dấu vết của Minh Nguyên.

Hắn hừ lạnh một tiếng, cầm ly rượu vang lên uống cạn một hơi, không thèm nói thêm lời nào nữa.

 

 

Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí khó chịu.

Khi hai anh em ra phòng khách, Minh Nguyên định lén lút trốn lên lầu, nhưng vừa đi được vài bước, giọng nói trầm thấp của Quang Khải đã vang lên như một sợi dây xích kéo ngược cậu lại:

— Đi đâu đấy? Lại đây.

Hắn chỉ tay vào đũng quần đang hơi gồ lên của mình, ánh mắt đầy uy hiếp.

Minh Nguyên run rẩy đi qua, đôi chân trần bước đi nặng nề trên sàn gỗ cao cấp. Cậu chậm rãi ngồi xuống đùi Khải, hai tay vòng qua ôm lấy cổ hắn theo thói quen. Khải mỉm cười thỏa mãn, bàn tay to lớn siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của người đẹp nhỏ, cố ý để huyệt nhỏ không có quần lót che chắn của cậu cọ sát trực tiếp lên lớp vải quần tây thô ráp của mình.

Thanh Phong ngồi đối diện, thong dong nhấp một ngụm trà. Hắn liếc nhìn điệu bộ phô trương của em trai, trong lòng thầm khinh bỉ sự nông cạn của hắn khi nghĩ có thể dùng những hành động này để chọc tức mình.

— Dự án cảng phía Nam thế nào rồi? — Thanh Phong đặt tách trà xuống, bắt đầu nói chuyện công việc.

Quang Khải vừa hít hà mùi hương hoa ngọc lan trên cổ Minh Nguyên, vừa hờ hững đáp:

— Lão già bên đó vẫn đang làm khó về thủ tục pháp lý. Nhưng tôi đã cho người 'nhắc nhở' rồi, chắc tuần sau sẽ ký thôi.

— Đừng dùng bạo lực, bố không thích chúng ta gây ồn ào vào lúc này. — Thanh Phong nhắc nhở, ánh mắt hắn hờ hững lướt qua cặp đùi trắng muốt lộ ra dưới vạt áo sơ mi của Minh Nguyên.

Lúc này bàn tay của Quang Khải dần trở nên không yên phận.

Hắn bắt đầu thô bạo nhào nặn hai cánh mông mập mềm mịn của cậu, sau đó ngón tay trượt dần xuống dưới, nhắm thẳng vào lối nhỏ ướt át đang rỉ nước mà thọc vào.

Minh Nguyên giật nảy mình, tiếng thở dốc nghẹn lại trong cổ họng. Cậu nhìn sang Thanh Phong cầu cứu, nhưng hắn chỉ thản nhiên nhìn cậu, ánh mắt như đang thưởng thức một màn kịch hay, hoàn toàn không có ý định ngăn cản hành động dâm ô của em trai mình ngay giữa phòng khách.

 Chương trước

Chương sau

 

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!