Chương 11
Thanh Phong cười thỏa mãn, đôi tay siết chặt lấy eo thon nhỏ trắng nõn, ánh mắt đen tối ra
hiệu cho cậu bắt đầu.
Minh Nguyên hiểu ý, chậm rãi cởi bỏ quần mình.
Do cơ thể đã bị "dạy dỗ" suốt một thời gian dài, cộng
thêm những thay đổi nội tiết khi mang thai khiến cơ thể cậu trở nên nhạy cảm gấp bội. Lồn cậu đã sớm
rỉ nước dâm làm ướt nhẹp toàn bộ quần lót mỏng, nhỏ giọt xuống cặp đùi
trắng ngần đang run rẩy.
Chứng kiến cảnh tượng
dâm mỹ ấy, Thanh Phong thở dốc thô nặng, ánh mắt hắn hừng hực dục vọng như muốn
nuốt chửng con mồi.
Sau khi cởi quần mình xong, cậu bắt đầu run rẩy cởi khóa quần hắn, để lộ cây gậy gân guốc, to lớn đang cương cứng.
Dù trong lòng vẫn
thoáng qua sự sợ hãi trước kích thước của hắn, nhưng cậu không dám phản kháng.
Chỉ có thể cầm lấy cán gậy nóng hổi, chậm rãi hạ thân mình ngồi xuống, để nó dần
lấp đầy cơ thể cậu.
Lỗ thịt non nớt bị
kéo căng hết cỡ, cố gắng co thắt nuốt trọn đầu khấc to lớn vào bên trong.
— Aaa... hức...
Cậu rên rỉ, khẽ cong người vì khoái cảm dâng trào, nước dâm lập tức tuôn ra
làm ướt đẫm gốc cặc hắn.
Thanh Phong chậm dãi vén áo phông rộng của cậu lên cao để lộ bầu ngực vì mang thai mà sưng to, hai đầu vú dựng đứng,
quầng vú đỏ hồng đầy gợi tình phơi bày trước mắt hắn.
Hắn cúi đầu, há miệng
ngậm lấy một bên vú, tham lam mút mát chùn chụt, đầu lưỡi thô ráp đảo quanh
trêu chọc khiến Minh Nguyên rên rỉ không thôi.
Hai bàn tay to lớn
của Thanh Phong siết chặt lấy hai cánh mông tròn trịa của Minh Nguyên, bắt đầu
lên xuống một cách thô bạo, mỗi cú đều đâm rất sâu, khiến con cặc gân guốc to lớn
cắm thẳng vào sâu bên trong.
Tiếng thịt va chạm
"bạch bạch" vang lên giữa văn phòng tĩnh lặng.
Minh Nguyên bị
đóng đinh trên đùi hắn, cơ thể nhấp nhô liên hồi theo từng cú thúc.
Lỗ lồn đang không
ngừng co thắt để phục vụ cây gậy đang tàn phá bên trong.
Cạch một tiếng,
cánh cửa phòng bỗng dưng mở ra.
Âm thanh ấy khiến
Minh Nguyên giật bắn mình.
Cậu hoảng sợ tột độ, lỗ nhỏ hồng phấn không kìm được mà co thắt lại kịch liệt, siết
chặt lấy cây gậy còn cắm sâu bên trong.
Thanh Phong bị sự
siết chặt đột ngột ấy kích thích đến mức phải rên rỉ ra tiếng. Hắn không hề lo
lắng, ngược lại còn nhấc tay vỗ mạnh lên cánh mông đang run rẩy của cậu, giả vờ
trách mắng:
— Bé ngoan, em định
kẹp chết chồng em sao? Hửm?
Minh Nguyên hoảng sợ khóc thút thít, đôi chân mềm nhũn cố sức vùng vẫy muốn thoát khỏi cái ôm ấy.
Cậu nức nở, gương mặt vùi vào vai hắn, giọng nói lạc đi vì sợ hãi:
— Chồng ơi... hức...
có người... có người vào... dừng lại đi...
Thế nhưng Thanh
Phong chẳng những không dừng lại, mà còn như bị kích thích bởi sự có mặt của kẻ
thứ ba. Hắn siết chặt eo cậu, bắt đầu những cú đâm rút mạnh bạo và tàn nhẫn hơn
trước. Con cặc gân guốc thô bạo nện thẳng vào tử cung, mặc kệ tiếng rên rỉ van
nài của cậu.
Cả người Minh
Nguyên đỏ ửng lên vì khoái cảm mãnh liệt, làn da trắng ngần giờ đây nhuộm một
màu hồng dục vọng.
Khoái cảm dồn dập kéo đến cuốn phăng lý trí khiến cậu không suy nghĩ được
gì nữa chỉ biết ôm chặt cổ hắn chịu thao.
Giữa lúc đang chơi
vơi trong cơn khoái lạc điên cuồng, Minh Nguyên bỗng cảm nhận được một bàn tay
lạ lẫm, lạnh lẽo chạm vào hậu huyệt của cậu.
Cậu giật mình tỉnh táo lại,hoảng loạn quay người lại xem thì giật mình khi
nhận ra đó là Quang Khải.
Những ký ức tàn khốc
ùa về như thác lũ khiến người cậu kinh hoảng sợ hãi.
Cậu vội vã quay mặt
đi, vòng tay ôm chặt lấy Thanh Phong như muốn chui sâu vào ngực hắn để tìm kiếm
một chỗ che chở. Cậu nức nở thút thít nép
sát ngực hắn van xin yếu ớt:
— Hức... chồng... hắn...
Chứng kiến cảnh tượng
đó, Quang Khải chỉ cười lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.
Hắn thô bạo cắm
ngón tay vào huyệt nhỏ, bắt đầu điên cuồng khuấy đảo bên trong vách thịt mềm mại,
giọng nói đầy sự khinh miệt vang lên bên tai cậu:
— Mày nghĩ anh ta
sẽ bảo vệ mày sao? Nhìn xem, anh ta còn đang bận thao mày đến phát khóc kia
kìa.
Minh Nguyên hoảng
sợ tột độ, nhưng dưới những cú thúc mãnh liệt tận của Thanh Phong, cậu ngay cả
một tiếng cầu cứu trọn vẹn cũng không thể phát ra.
Cậu chỉ biết chôn
chặt đầu vào vai hắn, phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng thảm thiết.
Thanh Phong mỉm cười
đầy ác ý, bàn tay vuốt ve tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của cậu, thốt ra những lời trấn
an dối trá:
— Ngoan, chịu đựng
một chút, sẽ không đau đâu em.
Nghe vậy, Minh Nguyên sợ hãi tột độ, cả người run rẩy dữ dội như sắp tan vỡ . Nước mắt tuôn rơi không ngừng trên gò
má tái nhợt, cậu nức nở van xin thảm thiết, giọng vỡ vụn nghẹn ngào như con thú
nhỏ bị dồn vào chân tường:
— Đừng... hức... tha em... đau quá...
Nhưng chẳng một ai
mảy may để ý. Ngón tay của Khải càng lúc càng đâm chọc nhanh hơn, khuấy đảo bên
trong thịt ruột, khiến nước dâm văng tung tóe.
Sau một hồi chà đạp,
cơ thể mang thai nhạy cảm cuối cùng cũng sụp đổ, Minh Nguyên triều xuy, dương vật non nớt bắn tinh trắng đục, cả
người co giật trong khoái cảm nhục nhã. Đôi mắt to đen láy ậc nước trở nên đờ đẫn,
không còn tiêu cự, miệng lè lưỡi rên rỉ
trong vô thức.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY