Chương 10.1
Cậu nức nở,
giọng nói đã khàn đặc vì khóc quá nhiều:
— Hức... dừng
lại... làm ơn... Thanh Phong, đừng mà...
Nhưng những lời van xin ấy chỉ như thêm dầu vào lửa, khơi dậy dục vọng điên
cuồng hơn.
Hắn siết chặt
lấy eo cậu, đâm rút điên cuồng.
Tiếng va chạm da thịt bạch bạch vang vọng khắp căn phòng ngầm tăm tối lạnh
lẽo, hòa quyện cùng tiếng xích sắt lách cách leng keng ở cổ chân mỗi khi cậu
cùng vẫy. Tất
cả những âm thanh đó tạo thành một bản giao hưởng địa ngục, như muốn nuốt chửng lấy cậu vào vực
thẳm không đáy.
Sau một lúc lâu tra tấn không ngừng, Thanh Phong gầm nhẹ một tiếng, hắn
giữ chặt lấy eo cậu, bắn toàn bộ tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong lỗ hậu môn non nớt, từng đợt phun trào khiến bụng
cậu phồng lên đầy ứ.
Xong xuôi, Thanh Phong thản nhiên mặc lại quần áo. Hắn liếc nhìn cậu nằm đó
thở dốc kịch liệt cùng với dương vật giả vẫn rung ù ù phang phập trong lồn rồi
thản nhiên quay lưng đi ra ngoài khóa cửa lại để mặc cậu một mình vật lộn trong
dư âm địa ngục khoái lạc.
Tiếng khóa điện tử
khô khốc vang lên đoạn tuyệt mọi hy vọng
của cậu.
Trong căn phòng tối
đen như hũ nút, Minh Nguyên bị bỏ lại, tiếp
tục bị tra tấn bởi chiếc dương vật giả không ngừng khuấy đảo bên trong.
Cậu co quắp lại, tiếng rên rỉ vang vạng khắp căn phòng tối.
Từ sau hôm đó, Thanh Phong vẫn luôn nhốt Minh Nguyên trong tầng hầm ngầm tối
tăm. Cả căn phòng chìm trong bóng tối khiến
cậu không còn phân biệt được ngày hay đêm.
Cậu chỉ được nhìn
thấy ánh sáng khi Thanh Phong đến.
Mỗi ngày hắn sẽ mang cơm đến, ép cậu ăn no rồi lại bắt đầu những cuộc làm tình thô bạo.
Khi thỏa mãn xong,
hắn sẽ thản nhiên rời đi, để lại cậu một
mình vật lộn trong bóng tối vô tận.
Sự cô độc và bóng
tối là liều thuốc độc tàn nhẫn nhất.
Cậu bất giác càng ngày càng chờ mong sự xuất hiện của hắn. Chỉ khi hắn xuất hiện, căn phòng mới có ánh đèn, cậu mới
nghe thấy tiếng người, và chỉ khi đó cậu mới cảm giác mình thực sự còn đang sống.
Cậu thậm chí bắt đầu
tự hoài nghi bản thân:
Có phải mình đã sai rồi không? Anh ấy lo cho mình, muốn cưới mình, bảo
vệ mình... còn mình lại phản kháng. Có lẽ mình đáng bị như thế này vì đã không
nghe lời anh ấy.
Thời gian một
tháng dài đằng đẵng cuối cùng cũng đã nghiền nát chút kiên cường cuối cùng của
cậu.
Sau khi đã thỏa
mãn dục vọng, Thanh Phong thản nhiên chỉnh đốn lại trang phục. Ngay khoảnh khắc
hắn xoay người định rời đi như mọi lần, Minh Nguyên sụp đổ hoàn toàn, cậu bất
chấp sự rã rời của cơ thể mà lao tới, đôi bàn tay gầy gò run rẩy vòng qua siết
chặt lấy eo hắn từ phía sau.
— Chồng ơi... em sai rồi... đừng bỏ em... hức... em sẽ ngoan... đừng bỏ em
lại.....
Thanh Phong đứng lại,
nở một nụ cười thỏa mãn.
Sau đó hắn xoay
người lại, vòng tay ôm lấy thân thể gầy gò đang run rẩy của cậu vào lòng, khẽ
vuốt tóc:
— Em biết sai rồi sao, bé con?
Cậu vội vàng gật đầu lia lịa, nức nở ôm
chặt lấy hắn như sợ buông ra thì hắn sẽ biến mất,
nước mắt cậu thấm ướt áo hắn.
Thanh Phong bế cậu lên,
nhẹ nhàng hôn lên trán cậu:
— Biết sai là tốt. Giờ chồng đưa em ra ngoài.
Rồi hắn
bế cậu bước ra khỏi tầng hầm.
Suốt một tháng dài đằng đẵng, đây là lần đầu tiên Minh
Nguyên được nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Ánh nắng rực rỡ bên ngoài khiến mắt cậu
cay xè, cậu hoảng hốt cúi đầu chôn sâu vào ngực hắn.
Nhìn bộ dạng lệ
thuộc và ngoan ngoãn này của cậu, Thanh Phong mỉm cười.
Hắn biết, kế hoạch
của hắn đã thành công rực rỡ, Minh
Nguyên giờ đây đã hoàn toàn bị hắn khống chế, cả thể xác lẫn tâm hồn.
Đã năm tháng trôi
qua kể từ ngày cậu được thả ra ngoài. Bụng cậu giờ đã bắt đầu nhô lên mang theo
sinh linh bé nhỏ đang lớn dần lên từng ngày.
Minh Nguyên
không còn dám phản kháng nữa. Cậu giống chú chim non bị bẻ gãy cánh, chỉ biết
cúi đầu ngoan ngoãn, tuân theo mọi mệnh lệnh của hắn một cách tuyệt đối. Nỗi sợ
hãi về bóng tối và sợi xích lạnh lẽo dưới tầng hầm đã ăn sâu vào tiềm thức,
khiến cậu không bao giờ dám nảy sinh ý định phản kháng dù là nhỏ nhất.
Cuộc sống của cậu
giờ đây chỉ xoay quanh hắn.
Khi Thanh Phong ra ngoài đi học hoặc làm việc, cậu sẽ ngoan ngoãn ở yên
trong căn biệt thự rộng lớn, không dám bước chân ra cửa nửa bước, chỉ có thể ngồi
bên cửa sổ chờ hắn về như người vợ hiền ngoan ngoãn chờ chồng đi làm về.
Khi hắn ở nhà, cậu phải theo sát bên người hắn mọi lúc. Thanh Phong đi đâu, cậu sẽ theo tới đó. Chỉ cần không
nhìn thấy hắn trong tầm mắt, Minh Nguyên sẽ lập tức rơi vào trạng thái hoảng loạn,
run rẩy.
Thanh Phong rất hưởng
thụ sự lệ thuộc bệnh hoạn này, nhìn cậu
ngoan ngoãn theo sát như cái bóng khiến tính chiếm hữu cực đoan trong hắn
được thỏa mãn.
Hôm nay, Thanh
Phong không để Minh Nguyên ở nhà một mình nữa mà quyết định mang cậu theo đến
công ty.
Dù vẫn còn đang
trong thời gian đi học, nhưng hắn đã bắt đầu tiếp quản và làm quen với các công
việc kinh doanh của gia đình.
Bước vào phòng làm
việc riêng rộng lớn, Thanh Phong để Minh Nguyên ngồi ở trên sofa, hắn đưa cho cậu
một chiếc máy tính bảng để chơi game giải trí, còn hắn thì ngồi vào bàn giải
quyết đống tài liệu.
Được một lúc, hắn
dừng bút, khẽ phất tay rồi dịu dàng gọi:
— Vợ lại đây với chồng nào.
Minh Nguyên vội vàng buông máy xuống. Cậu đi đến, tự giác ngồi lên đùi hắn, đôi tay thon gầy
vòng qua ôm lấy cổ hắn một cách lệ thuộc.
Hắn mỉm cười xoa đầu cậu vuốt ve mái tóc mềm mại, giả vờ bất đắc dĩ,
giọng khàn đục chứa đầy dục vọng:
— Chồng muốn em rồi... làm sao đây vợ ngoan?
Nghe vậy, mông Minh Nguyên liền ngoan ngoãn cọ sát vào háng hắn qua lớp quần
tây căng cứng để lấy lòng, cậu đỏ mặt e thẹn thì thào nhỏ nhẹ:
— Để em... giải quyết giúp chồng ạ...
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY