Chap 13
Trường An lúc này chỉ còn
biết nức nở tuyệt vọng dưới thân
Hoàng Lâm. Y tự hỏi tại sao mình
lại gặp phải những chuyện như này, hết bị thái tử dày vò lại bị kẻ xấu chà đạp. Trong lúc y còn miên man chìm trong suy nghĩ của riêng
mình thì thứ nóng rực và to lớn bên trong lại bắt đầu cương cứng trở lại.
Trường An trừng mắt sợ hãi, y
run rẩy cầu xin, giọng khàn đặc:
"Xin ngài... đừng mà... em chịu không nổi nữa..."
Thế nhưng Hoàng Lâm hoàn toàn ngó lơ lời van xin của y. Ánh mắt Hoàng Lâm lạnh lẽo, hắn thô bạo nhấc bổng mông y lên cao rồi
bắt đầu những cú đâm rút kịch liệt như muốn nghiền nát vách thịt non mềm bên trong. Đến khi hắn thỏa mãn thì toàn thân Trường
An đã rã rời, mí mắt y sụp
xuống vì kiệt sức, rồi hoàn
toàn ngất lịm đi trong vòng tay kẻ đã làm nhục mình.
Khi tỉnh dậy, Trường An bàng hoàng nhận ra mình đang ở trong một túp lều xa lạ. Cơn đau xé rách từ
bên dưới truyền đến như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cuộc hoan ái thú tính vừa
rồi. Y co người lại một góc giường, ôm lấy bả vai run rẩy rồi bật khóc nức nở.
Đúng lúc đó, Hoàng Lâm bưng một chậu nước đi vào. Hắn đã lau sạch vết máu
trên đầu, gương mặt giờ đây mang vẻ lo lắng đầy giả tạo. Thấy y khóc, hắn vội vàng đi tới, không đợi y phản ứng
đã ôm chặt y vào lòng. Trường An run rẩy kịch liệt vùng vẫy cố đẩy hắn ra nhưng hắn càng siết
chặt hơn, như thể muốn khảm y vào da thịt mình.
Hắn ghé sát tai y, giả vờ dịu giọng dỗ dành:
"Xin lỗi An nhi... ta đến muộn quá, để em phải chịu ủy khuất thế này.
Đều tại ta không bảo vệ được em..."
Nghe những lời nói trấn an
đó, Trường An càng khóc to hơn, y đâu biết rằng kẻ vừa làm nhục y và kẻ đang ôm
y dỗ dành chính là một.
Khi tiếng khóc nhỏ dần, đầu óc y mới thanh tỉnh lại, y sực nhớ đến lời de dọa của Hoàng Tuyên lúc sắp đi. Trường An run rẩy níu chặt tay áo Hoàng Lâm, lắp bắp hỏi:
“Hoàng… Hoàng Tuyên đâu? Mấy giờ
rồi?”
Nghe thấy tên huynh trưởng mình
từ miệng y, ánh mắt Hoàng Lâm thoáng chốc tối sầm lại đầy sát khí nhưng rất
nhanh đã bị hắn che giấu. Hắn thản nhiên đáp:
"Buổi săn sắp kết thúc rồi."
Trường An hoảng loạn. Nếu Hoàng Tuyên về trại mà không thấy y, y chắc chắn
sẽ bị hắn chơi chết. Y vội
vàng đứng bật dậy muốn trở về, nhưng đôi chân đã bị đụ đến mềm nhũn khiến y vừa bước xuống đã suýt ngã quỵ. May mà Hoàng Lâm đã nhanh tay đỡ lấy eo
y.
Trường An níu lấy áo hắn, ánh mắt đầy sự khẩn cầu:
"Huynh... làm ơn đưa ta về
với. Xin huynh đừng để ai biết chuyện hôm nay... ta sẽ giải thích sau, làm ơn!"
Nhìn dáng vẻ tội nghiệp này
của y, Hoàng Lâm cười thầm. Hắn giả vờ gật đầu trấn an:
"Được, ta hứa sẽ không để ai biết. Ta sẽ đưa em về."
Hắn bế y lên, rồi lén lút
đột nhập vào trại Thái tử qua lối sau. Sau khi cẩn thận đặt y xuống giường, Hoàng Lâm mới lui ra ngoài. Trước khi bước ra hắn còn không nhịn được mà ngoái đầu nhìn
lại dáng vẻ yếu ớt của Trường An với ánh mắt đầy thèm thuồng.
Hoàng Lâm vừa rời đi không lâu thì màn trướng bị gạt ra, Hoàng Tuyên vui vẻ bước vào với vẻ mặt rạng rỡ. Hắn vừa đi săn về,
trên người vẫn còn mặc áo giáp.
Trường An vừa nhìn thấy hắn đã hoảng sợ đến mức tim như ngừng đập. Y vội
vàng dùng đôi tay run rẩy kéo cao cổ áo, cố gắng che giấu những dấu vết bầm tím
do kẻ kia để lại. Hoàng Tuyên
vì đang quá phấn khích với chiến thắng nên cũng không để ý đến sự bất thường của y. Hắn sải bước tới, vội vàng kéo y vào lòng rồi cúi
xuống hôn mạnh lên đôi môi đang run rẩy của y,
giọng đầy đắc thắng:
"An nhi, nhìn xem, ta đã nói là sẽ mang chiến thắng về cho em mà!"
Trường An chỉ có thể cúi đầu cười gượng gạo, giọng nói yếu ớt:
"Chúc mừng... chúc mừng Thái tử điện hạ."
Hoàng Tuyên cười lớn, bàn tay thô ráp của hắn luồn vào lớp áo mỏng manh, bóp mạnh lấy eo y một cách ám muội. Hắn ghé sát tai y, hơi thở nóng rực phả vào da thịt y, giọng khàn đặc nói:
"Ta thắng lớn như vậy, tối nay em phải thưởng cho ta thật tử tế
đó."
Trường An nghe vậy thì cả người cứng đờ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống
lưng. Y sợ hãi đến phát điên. Nếu tối nay Hoàng Tuyên động vào cơ thể y, hắn
chắc chắn sẽ phát hiện ra lỗ nhỏ đang sưng tấy và thân thể đầy rẫy dấu hôn của kẻ khác. Lúc đó y sẽ bị hắn hành hạ đến chết.
May mắn thay, đúng lúc y đang tuyệt vọng nhất thì một thị vệ đứng ngoài cửa đi vào bẩm báo:
"Thái tử điện hạ, Hoàng thượng triệu ngài đến để bàn việc ạ."
Hoàng Tuyên chặc lưỡi đầy tiếc nuối. Hắn hôn mạnh một cái lên trán y, không
quên bóp mạnh mông y một cái
rồi mới rời đi:
"Ngoan ngoãn chờ ta về."
Cả buổi tối hôm đó, Trường An sống trong sự giày vò và sợ hãi tột độ. Y ngồi
co rụp trên giường, tai căng ra nghe từng tiếng động bên ngoài, chỉ sợ tiếng
bước chân của Hoàng Tuyên quay lại. Mãi cho đến tận đêm khuya, khi một thị vệ vào bẩm báo:
"Thái tử bảo người hãy ngủ trước đi, hôm nay Hoàng thượng mở tiệc đãi
khách, ngài phải ở lại hầu rượu, không về sớm được."
Lúc này, sợi dây thần kinh căng thẳng của Trường An mới được nới lỏng. Y thở
phào nhẹ nhõm. Vì sáng nay bị
hành hạ đến kiệt sức, cộng thêm áp lực tâm lý quá lớn nên Trường An vừa nằm xuống đã chìm vào
giấc ngủ.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY