Chap 14

[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5filYnzttn]

Sáng hôm sau, Trường An tỉnh dậy với cơn đau nhức khắp người. Vừa mở mắt ra y đã nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ đang ngủ say của Hoàng Tuyên, tay hắn vẫn siết chặt lấy hông y. Trái tim Trường An thắt lại vì sợ hãi, y vội vàng liếc nhìn xuống dưới lớp chăn. Khi thấy quần áo trên người vẫn còn nguyên vẹn y mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Đúng lúc ấy Hoàng Tuyên cũng từ từ mở mắt. Nhìn thấy gương mặt của Trường An, hắn nở nụ cười thỏa mãn rồi siết chặt vòng tay, kéo y sát vào lồng ngực nóng rực của mình. Trường An cứng đờ người, y rùng mình khi cảm nhận được cây gậy to lớn của hắn đã cương cứng từ bao giờ, đang chọc thẳng vào đùi y cách một lớp vải mỏng.

Hoàng Tuyên nhếch môi, hắn lật người đè y xuống giường, đôi mắt tràn đầy dục vọng.

“An nhi, hôm qua phụ hoàng ban thưởng cho ta rất nhiều rồi. Giờ thì... đến lượt em ban thưởng cho ta.”

Hắn cúi xuống, định hôn lên đôi môi đỏ rực ấy.

Trường An nhắm chặt mắt, tay nắm chặt nệm dưới thân, y sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, thầm nghĩ mình lần này chắc chắn không thoát nổi.

Nhưng ngay khi môi hắn vừa chạm vào y thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng gọi của thị vệ:

“Thưa Điện hạ! Có chuyện khẩn cấp! Phía Tây lũ lụt nghiêm trọng, đê điều vỡ nát, Hoàng thượng ra lệnh toàn quân lập tức hồi cung!”

“Khốn kiếp!”

Hoàng Tuyên gầm lên một tiếng đầy giận dữ, hắn đấm mạnh xuống nệm ngay sát đầu Trường An khiến y giật bắn mình. Dù vô cùng khó chịu vì bị cắt ngang, nhưng hắn không thể kháng chỉ. Hoàng Tuyên bật dậy, nhanh chóng mặc lại y phục, rồi bế Trường An lên sải bước ra khỏi trại.

Bên ngoài không khí vô cùng hỗn loạn, quân lính đang gấp rút thu dọn lều trại để về kinh. Giữa đám đông lộn xộn ấy, Trường An thoáng nhìn thấy Hoàng Lâm đang đứng phía xa. Hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng khi nhìn thấy y, hắn liền nở một nụ cười dịu dàng. Trường An run rẩy né tránh ánh nhìn đó, rồi y nhanh chóng bị Hoàng Tuyên nhét vào bên trong xe ngựa, rèm cửa kéo xuống, che khuất mọi thứ bên ngoài.

Sau một chặng đường dài, đoàn người cuối cùng cũng về đến cung.

Vừa xuống xe, Hoàng Tuyên đã bị người bên cạnh Hoàng thượng gọi đi. Trước khi rời đi, hắn vẫn không quên hôn y một cái, dịu giọng trấn an:

“Ở yên trong điện chờ ta. Xử lý xong việc ta sẽ về tìm em.”

Nhìn bóng lưng Hoàng Tuyên khuất dần, bờ vai đang run rẩy của Trường An mới dần thả lỏng.

 

Mãi đến lúc chiều tà, khi ánh hoàng hôn đỏ rực như máu hắt qua khung cửa sổ, Hoàng Tuyên mới trở về phủ. Gương mặt hắn u ám, đôi mày nhíu chặt cho thấy tâm trạng hắn đang cực kỳ tồi tệ. Vừa bước chân vào phòng, hắn đã như một con thú đói khát mà lao đến bế Trường An lên giường rồi đè y xuống.

Hắn không nói lời nào, cúi xuống hôn ngấu nghiến đôi môi y. Nụ hôn không hề có chút dịu dàng nào mà chỉ có sự thô bạo, hắn càn quét và ngấu nghiến môi y như muốn hút hết dưỡng khí của y. Lúc này Trường An chỉ biết nằm yên chịu trận, đôi tay bám chặt vào vai hắn, cố chịu đựng nụ hôn điên cuồng.

Sau khi đã thỏa mãn cơn khát, Hoàng Tuyên mới buông đôi môi sưng đỏ của y ra, hắn gục đầu xuống hõm cổ y, hơi thở dồn dập:

"An nhi... ta sắp phải đi rồi. Em ở nhà phải thật ngoan ngoãn đợi ta về, biết chưa?"

Trường An bàng hoàng, y run rẩy hỏi:

"Đi... đi đâu cơ ạ?"

"Phía Tây lũ lụt lớn, dân chúng lầm than, phụ hoàng lệnh cho ta phải trực tiếp thân chinh đi cứu tế và giám sát đê điều."

Hoàng Tuyên siết chặt vòng tay, giọng hắn trầm xuống đầy quyến luyến xen lẫn bực bội.

"Ta sẽ cố gắng giải quyết nhanh để về trước lễ Tế Tổ. Em yên tâm, ta đã bố trí người bảo vệ em nghiêm ngặt, không ai hại em được đâu."

Hắn dừng lại một chút, bàn tay thô ráp bắt đầu luồn vào trong áo Trường An, vuốt ve làn da mềm mại của y một cách đầy ám muội. Hoàng Tuyên nhếch môi cười, ánh mắt hắn lộ dục vọng điên cuồng:

"Nhưng trước khi đi... em phải bồi thường cho ta. Ta sẽ đi cả tháng trời, nếu không ăn no lúc này, làm sao ta chịu nổi?"

Trường An nghe vậy thì cả người lạnh toát, máu trong người y như đông cứng lại. Y run rẩy, đôi tay vô thức bấu chặt lấy vạt áo mình. Y biết rõ, dưới lớp quần áo mỏng manh này là những những dấu hôn đỏ rực mà tên kia đã để lại, chỉ cần Hoàng Tuyên lột bộ đồ này ra hắn sẽ phát hiện ngay lập tức.

[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-13.html]

[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-15.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!