Chương 20
Quang Khải lái xe lao vút với tốc độ điên cuồng, hắn không thèm nhìn Minh Nguyên đang run rẩy co ro bên ghế phụ. Cuối cùng hắn dừng
lại trước một khách sạn sang trọng ở ngoại ô thành phố – nơi nổi tiếng là
"thiên đường tình dục" dành cho giới thượng lưu biến thái.
Hắn thô bạo túm cổ tay cậu lôi ra khỏi
xe, rồi kéo cậu đến tầng cao nhất của khách sạn.
Cánh cửa vừa mở ra, một luồng
không khí nồng nặc mùi rượu, mùi nước hoa đắt tiền lẫn lộn với mùi hoan lạc xộc
thẳng vào mũi Minh Nguyên.
Cậu sững sờ, đôi mắt trợn trừng
kinh hãi nhìn khung cảnh trước mắt: Khắp
phòng khách xa hoa là hàng chục người đang làm tình cuồng nhiệt, trai gái đủ
cả. Họ mặc những bộ đồ hở hang, dây xích
da đen quấn quanh ngực, quần lọt khe ren rách rưới, tai mèo lắc lư, đuôi cáo
cắm hậu môn, tất cả đều đang bị chịch mãnh liệt, tiếng rên rỉ dâm đãng vang
vọng khắp phòng. Có cô gái trẻ bị hai gã đàn ông lực lưỡng kẹp giữa đâm trước
sau, mông đỏ au lắc lư, có chàng trai mỹ miều thì phải quỳ gối mút cặc ông già
béo phì, tinh dịch rỉ khắp mép. Tiếng rên rỉ dâm đãng, tiếng va chạm da
thịt "bạch bạch" vang lên hòa cùng tiếng nhạc xập xình điên loạn.
Minh Nguyên run rẩy, đôi chân mềm
nhũn không đứng vững, cậu theo bản năng ôm chặt lấy cái bụng bầu nhô cao như
muốn bảo vệ đứa trẻ khỏi sự bẩn thỉu này.
Quang Khải đứng bên cạnh, gương
mặt hắn lạnh lùng đến tàn nhẫn. Hắn vươn tay túm lấy cằm cậu, ép cậu phải nhìn
thẳng vào một thanh niên trẻ đang bị một gã đàn ông bụng phệ già nua thô bạo
thúc mạnh từ phía sau. Chàng trai kia gương mặt đờ đẫn, trên cổ đeo xích sắt,
miệng rên ú ớ:
— A... Daddy... mạnh nữa đi...
— Nhìn cho kỹ vào!— Khải khẽ thì
thầm bên tai cậu, giọng nói đầy sự khinh bỉ:
— Mày tưởng mày cao quý lắm sao?
Mày tưởng tình yêu của mày dành cho con khốn kia là thanh cao? Nhìn nó đi, mày
và nó chẳng có gì khác nhau cả. Mày chỉ là một con điếm mang thai, một món đồ
chơi chỉ có giá trị khi mở háng ra cho đàn ông chịch thôi!
Minh Nguyên run rẩy lắc đầu liên
tục, nước mắt chảy dài xuống gò má trắng bệch:
— Không... không phải... chồng
ơi... em sai rồi... em xin lỗi...
Hắn không thèm nhìn đến sự thống
khổ của cậu, mà giơ tay ra hiệu cho hai gã bảo vệ to lớn đang đứng gần đó. Hắn
lạnh lùng ra lệnh, lời nói như lưỡi dao đâm nát trái tim cậu:
— Mang nó đi. Tìm mấy thằng khát
tình ngoài kia cho tụi nó chơi thoải mái. Để xem sau khi bị một đám đàn ông
luân phiên chà đạp nó có còn dám giữ cái vẻ mặt trong sạch đó để nghĩ về người
khác không!
Minh Nguyên hoảng sợ tột độ, cậu
quỳ sụp xuống sàn, ôm lấy chân hắn mà nức nở van xin, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn:
— Chồng ơi... con... còn có con
của chúng ta mà... anh không thể làm vậy... xin anh... em sẽ ngoan... làm ơn
đừng đưa em cho họ... hức... chồng ơi!
Quang Khải
vẫn đứng bất động, đôi mắt tối sầm không chút động lòng trước những lời
cầu xin thảm thiết của Minh Nguyên.
Nhìn thấy
hai gã bảo vệ to lớn đang từng bước tiến lại gần, nỗi sợ hãi trong lòng cậu
bùng nổ đến mức cực hạn.
Minh Nguyên run rẩy dữ dội, cậu
không màng đến tự trọng, vội vàng chộp lấy bàn tay to lớn của hắn kéo xuống, run run đặt lên vùng háng đang rỉ
nước của mình, nức nở van nài:
— Chồng ơi... em chỉ cho anh
chịch thôi...anh đừng đưa em cho họ... em xin anh...
Cả cơ thể
cậu như muốn tan ra vì sợ hãi, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng khi nghĩ đến
cảnh bị những gã đàn ông xa lạ ngoài kia chà đạp.
Nhìn thấy người đẹp nhỏ đã hoàn
toàn suy sụp, ý chí phản kháng bị nghiền nát thành tro bụi, cơn giận dữ và ghen
tuông của hắn cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút.
Hắn khẽ
nhướng mày, giơ tay ra hiệu cho hai tên bảo vệ lui ra.
Rồi cúi
xuống ôm chặt thân hình nhỏ bé run lẩy bẩy của cậu vào lồng ngực rắn chắc của
mình. Hắn ghé sát tai cậu,
dịu giọng dỗ dành:
— Mày ngoan như thế từ đầu có
phải tốt không?
Nói rồi,
hắn bỏ mặc những thanh âm dâm dật và khung cảnh hỗn loạn bên ngoài, sải bước bế
cậu vào một căn phòng riêng biệt ngay bên cạnh.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY