Chương 19
Ánh sáng ban mai chiếu qua rèm cửa khiến Minh
Nguyên khẽ nhíu mày tỉnh dậy. Cảm giác trống trải bên cạnh cho cậu biết Thanh Phong đã rời đi sớm để giải quyết công việc.
Thế nhưng chưa kịp cảm thấy nhẹ nhõm thì một bóng đen lớn đã bao trùm lấy cậu.
Minh Nguyên giật mình, đôi mắt hoảng loạn bắt
gặp Quang Khải đang đứng sừng sững bên cạnh giường.
Hắn vẫn chưa thay đồ, gương mặt hằn rõ quầng thâm mắt và cơn ghen tuông âm ỉ từ tối qua. Nhìn thấy những
vết cắn đỏ rực của anh trai mình còn in hằn trên cổ và ngực cậu, Khải nghiến
răng, buông lời nhục mạ:
— Tỉnh rồi à, đồ
kỹ nữ? Đêm qua bị anh trai tao chịch đến sướng quá nên giờ mới chịu lết xác dậy
sao?
Minh Nguyên tủi
nhục cúi gằm mặt, nước mắt chực trào.
Hắn không để cậu
kịp phản ứng, ném bộ quần áo chỉnh tề lên giường rồi ra lệnh bằng giọng lạnh
lùng:
— Nhanh cái chân
lên, vệ sinh cá nhân rồi thay đồ. Hôm nay đến lịch đi khám thai.
Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng nghẹt thở.
Minh Nguyên chỉ dám ăn vài miếng vì vẻ mặt hung tợn của Khải khiến cậu không tài nào nuốt trôi.
Sau khi ăn xong,
hắn thô bạo lôi kéo cậu ra xe, đích thân lái xe đưa cậu đến bệnh viện tư nhân của gia đình.
Tại phòng khám VIP, không khí nồng nặc mùi
thuốc sát trùng khiến Minh Nguyên run rẩy. Cậu bị ép nằm lên giường khám, vạt
áo sơ mi bị kéo lên cao, để lộ cái bụng bầu căng tròn, bóng loáng trước mặt bác
sĩ và Quang Khải.
— Nằm yên! — Khải gắt khẽ khi thấy cậu có ý
định co người lại vì xấu hổ.
Hắn đứng ngay sát bên cạnh, bàn tay to lớn
đặt lên vai cậu, đôi mắt dán chặt vào màn hình siêu âm đen trắng.
Minh Nguyên nằm đó, cảm giác chất gel lạnh
lẽo được bôi lên bụng mình. Khi nhìn thấy hình
ảnh mờ nhạt của sinh linh bé nhỏ đang cử động trong bụng mình, tình mẫu tử của
cậu trỗi dậy, nhưng ngay sau đó là nỗi
tuyệt vọng tột cùng. Đứa trẻ này là sợi dây xích vĩnh cửu buộc chặt cậu với hai con quỷ dữ. Cậu vừa thương con, vừa hận chính cơ
thể dâm đãng của mình đã mang dòng máu của kẻ hành hạ mình.
Bác sĩ vừa di chuyển đầu dò, vừa nói:
— Thai nhi phát triển rất tốt, tim thai mạnh.
Tuy nhiên, vùng tử cung của sản phu có dấu hiệu bị kích thích quá độ do... sinh
hoạt vợ chồng không điều độ. Cần phải chú ý hơn.
Nghe đến đây, Minh Nguyên nhục nhã đến mức
muốn tìm một cái hố để chui xuống.
Trái lại, Quang Khải lại rất bình thản. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên vùng bụng bầu đang dính gel của cậu, nhìn chằm chằm vào màn hình:
— Biết
rồi, cảm ơn bác sĩ
Sau khi buổi siêu âm kết thúc, hắn bảo Minh Nguyên ra ghế chờ ở sảnh VIP ngồi nghỉ,
còn mình thì đi vào phòng để lấy giấy xét nghiệm và
thuốc bồi bổ.
Minh Nguyên ngồi một mình trên chiếc ghế bọc da sang trọng, đôi bàn tay gầy gò
không tự chủ được mà đan chặt vào nhau. Cậu cảm thấy mệt mỏi, cả thể xác lẫn
tinh thần đều rệu rã.
Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang
lên từ phía xa:
— Nguyên? Có phải Minh Nguyên đó không?
Cậu giật nảy mình, ngẩng đầu lên. Đứng cách
đó không xa là Lan, người con gái dịu dàng mà cậu từng thầm thương trộm
nhớ.
Nhìn thấy cô, trái tim Nguyên thắt lại vì hổ
thẹn. Cậu hoảng
loạn vội vàng quay mặt đi, hai tay run rẩy che lấy cái bụng bầu đã nhô cao dưới lớp áo rộng, cố che giấu để không bị cô phát hiện ra dáng vẻ quái dị và nhục
nhã hiện tại của mình.
Nhưng tất cả những hành động lén lút, sợ hãi
và ánh mắt chất chứa tình cảm khác lạ của cậu
đều rơi vào tầm mắt của Quang Khải.
Hắn đang đứng ở góc rẽ, tay siết chặt xấp
giấy khám thai đến mức chúng nhăn nhúm lại. Cơn ghen tuông điên cuồng bùng nổ
trong lòng hắn, mặt tối sầm lại đầy sát khí.
Khải tức giận sải
bước đi đến bên cạnh cậu, bàn tay to lớn thô bạo nắm lấy cổ
tay Nguyên, kéo mạnh cậu đứng dậy. Hắn cố tình vòng tay ôm chặt lấy eo cậu, ép
sát cơ thể cậu vào người mình rồi dẫn cậu đi ngang
qua ngay trước mặt Lan với tốc độ chậm rãi.
— Khải... buông
tôi ra... làm ơn...— Nguyên thì thầm van xin, cậu cố gắng vùng vẫy nhưng sức lực cậu hoàn toàn không chống nổi lại
hắn.
Cậu xấu hổ đến
mức chỉ muốn chết đi ngay lập tức, cúi gằm mặt xuống sàn nhà, tóc mái rủ xuống
che đi đôi mắt đỏ hoe. Tuy nhiên, cậu vẫn thoáng thấy được ánh mắt kinh ngạc
của Lan Anh khi nhìn thấy cậu đi cùng một người đàn ông lạ mặt trong tư thế ám
muội và nhất là khi cô nhìn thấy vòng bụng to bất thường của cậu.
Cho đến khi ra
tới bãi đỗ xe vắng người, Minh Nguyên rốt cuộc không nhịn nổi nữa.
Cậu dùng hết sức
bình sinh giật mạnh tay ra. Đôi mắt cậu sưng mọng, trừng trừng nhìn hắn đầy
giận dữ:
— Tại sao anh
lại làm như vậy? Tại sao anh lại làm nhục tôi trước mặt cậu ấy? Anh hận tôi đến
mức muốn hủy hoại chút lòng tự trọng cuối cùng của tôi sao?
Quang Khải thấy thế cũng bùng nổ cơn giận, lồng ngực phập phồng vì tức
giận. Hắn nghĩ rằng cậu đang vì người tình cũ mà lớn tiếng với hắn. Hắn tiến
tới, tức giận hét lớn vào mặt cậu:
— Làm nhục? Mày
bảo mang thai con của tao là nhục nhã sao? Hay là vì mày sợ cô ta biết mày là
loại đĩ nằm dưới thân anh em tao mỗi đêm?
Trong cơn quẫn
trí và uất ức tột độ, Nguyên hét trả lại: — Tôi yêu cậu ấy thì đã sao chứ? Tôi
làm gì có lỗi với anh mà anh đối xử với tôi như thế này?
Câu nói
"Tôi yêu cậu ấy" như một nhát dao đâm vào tim hắn. Ánh mắt hắn tối
sầm lại, nồng nặc sát khí.
Minh Nguyên nhìn khuôn mặt hắn méo xẹo mới nhận ra mình lỡ lời, run rẩy lắp
bắp định xin lỗi.
— Anh...
em... em không phải...
Nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị hắn thô bạo túm lấy tay lôi lên xe, rồi đạp ga phóng đi
trong cơn tức giận.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY