Chương 2
Nghe vậy, Cẩm Chi không tiện từ chối thêm nữa. Cô cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ. Vị rượu cay nồng lan
tỏa trên đầu lưỡi, khiến cô không kìm được mà nhăn mặt lại.
Tiêu Bắc cười khẽ, nâng ly của
mình lên cụng nhẹ vào ly cô.
“Uống thêm đi, em sẽ quen dần
thôi.”
Cẩm Chi ngập ngừng, nhưng nhìn
vào ánh mắt mong chờ của anh khiến cô không đành lòng lắc đầu.
Thế rồi, hết ly này đến ly khác.
Dưới sự dụ dỗ dịu dàng của anh, Cẩm Chi bắt đầu cảm thấy đầu óc mình quay cuồng
dữ dội. Mọi thứ xung quanh dần nhòe đi, tiếng violin xa xăm vọng lại.
“Em… em thấy không được rồi ạ…”
Giọng cô yếu ớt, gần như thì thầm.
Tiêu Bắc dường như đang nói gì
đó, nhưng cô không còn nghe rõ nữa.
Cô muốn mở miệng hỏi anh đang nói
cái gì nhưng cơ thể không còn nghe lời nữa, mí mắt cuối cùng cũng sụp hẳn
xuống. Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong mắt cô là nụ cười đầy ẩn ý của Tiêu
Bắc.
Cẩm Chi hoàn toàn mất đi ý thức,
mái tóc dài buông xõa che khuất gương mặt ửng hồng vì men rượu.
Tiêu Bắc ngồi bất động một lúc,
đôi mắt tối sẫm nhìn cô, hơi thở anh nặng dần. Lớp vỏ bọc dịu dàng cuối cùng đã
tan vỡ. Giờ đây, trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy chỉ còn lại khát khao chiếm hữu
mãnh liệt, muốn đè cô xuống, muốn khắc dấu ấn của mình lên từng tấc da thịt
trắng ngần kia.
Anh chậm rãi đứng dậy, bước vòng
qua bàn ăn với những bước chân nặng nề nhưng đầy phấn khích. Tiêu Bắc cúi xuống
vòng tay ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé của cô vào lòng.
Rồi anh cúi xuống, chôn mặt vào
hõm cổ trắng ngần của Cẩm Chi. Tham lam hít một hơi thật sâu, như kẻ nghiện
cuối cùng cũng được chạm vào thứ mình thèm khát bấy lâu.
Ánh mắt anh lóe lên sự điên cuồng
không thể che giấu. Đôi môi anh khẽ lướt qua vành tai cô, thì thầm một câu chỉ
mình anh nghe thấy.
“Cuối cùng… em cũng là của anh.”
Anh bế cô ra khỏi nhà hàng qua
lối riêng, bước chân vững chãi nhưng mang theo sự nôn nóng không che giấu được.
Nhân viên cúi đầu cung kính, không ai dám hỏi.
Chiếc Mercedes đen đã chờ sẵn
dưới sảnh. Anh đặt cô nằm trên ghế sau, rồi tự mình lái xe, đôi tay vốn dĩ luôn
giữ vẻ điềm đạm giờ đây siết chặt vô lăng đến mức các khớp xương trắng bệch.
Khi đến khách sạn, anh vòng ra
ghế sau bế cô lên rồi bước nhanh lên phòng.
Cửa phòng khép lại, cắt đứt hoàn
toàn cơ hội trốn thoát của cô.
Ánh đèn vàng ấm từ đèn ngủ đầu
giường chiếu lên khuôn mặt Cẩm Chi. Má cô ửng hồng vì rượu, đôi môi khẽ hé, hơi
thở đều đặn. Tiêu Bắc nhẹ nhàng đặt cô xuống giữa giường rồi chăm chú nhìn cô.
Chỉ mới nhìn thôi mà hạ thân anh
đã cương cứng.
Anh ngồi xuống mép giường, bàn
tay run rẩy chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo của cô, như thể anh đang mở một món
quà quý giá nhất đời mình. Chiếc áo đồng phục dần hé mở, để lộ làn da trắng mịn
như sứ bên trong.
Tiêu Bắc nuốt nước bọt. Anh cởi
bỏ từng lớp quần áo trên người cô xuống, chỉ để lại bộ nội y mỏng tang.
Thân thể cô nằm đó, hoàn toàn
phơi bày dưới ánh đèn vàng.
Da cô trắng đến mức gần như phát
sáng, mịn màng không một vết sẹo. Xương quai xanh thanh thoát nổi rõ dưới lớp
da mỏng, hai bầu ngực căng tròn bị lớp áo lót ren trắng ép chặt, vòng eo nhỏ
đến mức anh chỉ cần một vòng tay là ôm trọn, đôi chân dài thẳng tắp vô thức
khép lại.
Tiêu Bắc đưa tay lên, đầu ngón
tay run run lướt từ khóe mắt đang khép chặt của cô, xuống sống mũi cao, qua đôi
môi hé mở, rồi dừng lại ở xương quai xanh tinh tế. Anh tiếp tục di chuyển xuống
chạm vào mép áo lót, ngón tay lướt nhẹ qua hai bầu ngực đang phập phồng theo
nhịp thở.
Hai bàn tay anh nắm lấy hai bầu
vú căng tròn qua lớp ren mỏng rồi bóp mạnh. Anh xoa nắn chúng một cách mạnh
bạo, ngón tay bấm sâu vào thịt mềm, như muốn để lại dấu vết của riêng mình. Hai
bầu ngực bị bóp biến dạng trong bàn tay anh.
Dù đang hôn mê, cơ thể cô vẫn
phản ứng theo bản năng. Một tiếng rên đau đớn khe khẽ phát ra từ cổ họng cô.
Đôi mày cô nhíu chặt lại, thân thể khẽ lại, nhưng không thể tỉnh dậy.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY