Chương 1
Ánh đèn từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Cẩm Chi, để lộ
rõ nỗi kinh hoàng không thể che giấu trong đôi mắt cô. Trên màn hình là một bức
ảnh vừa được gửi tới từ một số máy lạ. Trong ảnh, Cẩm Chi đang đứng trước gương
trong phòng ngủ, vạt áo sơ mi lỏng lẻo trượt khỏi vai, để lộ bờ vai gầy mỏng
manh, trắng ngần như tuyết giữa màn đêm thăm thẳm.
“Em đẹp lắm. Anh đang theo dõi em đấy.”
Từng dòng chữ như những con rết lạnh lẽo bò ngang qua da thịt, khiến Cẩm Chi
run rẩy đến mức suýt đánh rơi chiếc điện thoại xuống sàn gỗ. Cô lập tức nhấn
nút tắt nguồn, nhưng cái cảm
giác bị dõi theo từ bóng tối vẫn lặng lẽ bao trùm, khiến sống lưng cô lạnh
toát.
Đã hai tuần trôi qua kể từ ngày cô bị theo dõi.
Những tin nhắn lạ bắt đầu liên tục được gửi tới. Ban đầu chỉ là những lời khen bình thường về bộ đồ cô
mặc hôm đó hay mùi dầu gội thoang thoảng trên tóc cô, khiến Cẩm Chi tưởng ai đó đang đùa
giỡn. Thế rồi chúng dần thay đổi. Hắn
bắt đầu gửi cho cô những bức ảnh hắn chụp lén cô. Có lần là ảnh cô đang cúi
người lau dọn trong phòng khách, tà váy hơi xếch lên để lộ phần đùi trắng mịn. Lần
khác là hình cô đứng chờ xe buýt dưới mưa, chiếc áo sơ mi mỏng bị nước làm ướt
sũng dính sát vào người, phác họa rõ từng đường cong cơ thể cô.
Hôm nay là sinh nhật mười tám của
Cẩm Chi, đáng lẽ sẽ là ngày hạnh phúc nhất của cô. Nhưng trong tâm trí cô giờ đây chỉ tràn ngập những bức ảnh chụp lén đầy
biến thái và cảm giác như có hàng ngàn con mắt
đang theo dõi cô từ trong bóng tối. Cô bước chân nhanh hơn, đôi giày vải
mỏng chạm đất phát ra những tiếng bước chân dồn dập, như nhịp tim đang run rẩy
vì kinh hoàng cô lúc này.
Khi Cẩm Chi vừa bước chân ra khỏi
cổng trường, một chiếc Mercedes đen bóng đột ngột chắn ngang lối đi. Trái tim
cô thắt lại, nhịp thở trở nên dồn dập, đôi bàn tay gầy gò bám chặt vào quai cặp
như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất.
Cánh cửa xe mở ra, Tiêu Bắc bước
xuống với nụ cười ấm áp như nắng ấm đầu mùa, xua tan đi phần nào không khí âm u
đang bủa vây lấy cô. Anh dịu dàng đưa bó hoa hồng trắng tinh khôi tặng cô.
“Cẩm Chi, sinh nhật vui vẻ!”
Cẩm Chi khựng lại, đôi mắt mở to vì bất ngờ. Cô không ngờ sẽ gặp anh ở đây
“Anh... anh Tiêu Bắc?”
Anh khẽ cười, dịu dàng nói:
“Hôm nay là ngày đặc biệt của em mà. Anh muốn mời em đi ăn tối, chỉ đơn giản
là để chúc mừng sinh nhật thôi. Em đồng ý chứ?”
Cẩm Chi khẽ cắn môi, lòng
đầy do dự. Nỗi sợ vô hình vẫn bám riết lấy cô, khiến cô chỉ muốn chạy thật
nhanh về nhà.
Nhưng trước mặt là Tiêu Bắc,
thiếu gia cả của nhà họ Trần, người luôn dịu dàng quan tâm, bảo vệ cô khỏi sự bắt nạt của Tịch Dương.
Khuôn mặt anh lúc này rất chân
thành khiến cô không nỡ lòng từ chối.
Cuối cùng, cô khẽ gật đầu, lí nhí
đáp:
“Vâng… em đồng ý.”
Tại một nhà hàng sang trọng, dưới
ánh nên nến lung linh hòa cùng tiếng violin du dương từ xa vọng lại.
Tiêu Bắc ngồi đối diện cô, dáng
người thẳng tắp trong bộ vest tối màu, đôi mắt anh nhìn cô không rời như thể cả
thế giới này chỉ còn lại hai người. Anh khẽ đẩy thực đơn sang phía cô, giọng
nói vẫn mang theo sự ấm áp quen thuộc.
“Em thích món gì cứ gọi nhé. Hôm
nay là ngày của em, đừng khách sáo.”
Cẩm Chi cúi đầu nhìn thực đơn,
ngón tay ngại ngùng lật từng trang giấy bóng. Cô biết mình không thuộc về nơi
này, những món ăn có tên Pháp dài ngoằng cùng giá tiền trên trời khiến tim cô
thắt lại. Cô chỉ là con gái của người giúp việc trong nhà họ Trần, dù may mắn lớn
lên cùng hai anh em nhà ấy thì khoảng
cách giữa họ vẫn luôn rất xa đến mức không thể chạm vào.
Cuối cùng, cô chỉ chọn những món
đơn giản và rẻ nhất. Tiêu Bắc mỉm cười dịu dàng nhìn cô, rồi anh bình thản gọi
thêm vài món đắt tiền.
Trong lúc chờ món, anh rót rượu
vang đỏ vào ly cô, màu rượu sóng sánh dưới ánh nến như máu tươi loãng.
“Hôm nay em đã mười tám tuổi
rồi,” Anh nói rồi đẩy ly về phía cô “Thành người lớn rồi, phải thử một chút
chứ.”
Cẩm Chi ngại ngùng lắc đầu, khẽ
từ chối.
“Em… em không biết uống rượu ạ.”
Tiêu Bắc nghiêng đầu, nụ cười vẫn dịu dàng.
“Chỉ một chút thôi mà. Hôm nay là
ngày đặc biệt của em mà.”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY