Chương 12
Tiếng chuông báo
hết tiết vang lên rộn rã khắp sân trường, các bạn học nối đuôi nhau quay trở lại
dãy phòng học chính trong tiếng cười nói vô tư.
Lúc này Cẩm Chi
và Tịch Dương cũng bước ra khỏi căn phòng dụng cụ tối tăm, ánh nắng gay gắt của
buổi chiều chiếu thẳng vào mắt khiến cô choáng váng, hai chân mềm nhũn, cô phải
bám chặt lấy khung cửa gỗ mục nát để không ngã khuỵu xuống đất.
Tịch Dương thong thả
chỉnh lại thắt lưng, dáng vẻ bình thản như vừa hoàn thành một buổi tập thể dục
bình thường. Hắn bước ra trước, còn Cẩm Chi lặng lẽ bước theo sau. Mỗi bước
chân đều như địa ngục đối với cô. Mỗi lần bước đi, lối nhỏ sưng tấy đỏ rực lại
nhói lên như bị hàng ngàn mảnh kính sắc nhọn cào xé từ bên trong. Dòng tinh dịch
đặc quánh nóng bỏng của hắn vẫn còn lấp đầy bên trong, mỗi bước đi lại rỉ ra một
ít, thấm đẫm quần thể dục mỏng manh, tạo nên cảm giác nhớp nháp và nhục nhã tột
cùng.
Cô bước đi khập
khiễng, đôi chân run rẩy không thể đứng vững, cơ thể nghiêng ngả như sắp đổ. Tịch
Dương đang đi đằng trước đột nhiên ngoái đầu lại. Hắn dừng bước quay lại, đưa
tay ra định bế cô lên:
"Để tôi bế
cho nhanh. Đi kiểu đó đến bao giờ mới tới lớp?"
Thấy bóng dáng
cao lớn của hắn tiến lại gần, cô hoảng loạn lùi lại một bước, đôi vai gầy guộc
run rẩy. Giọng nói nghẹn ngào lạc đi vì sợ hãi tột độ:
"Không... đừng...
đừng chạm vào tôi... làm ơn... tôi tự đi được..."
Bàn tay đang đưa
ra của Tịch Dương khựng lại giữa không trung. Nhìn thấy sự ghê tởm, kinh hoàng
tột cùng hiện rõ trong đôi mắt đen láy ngập nước của cô khiến hắn cảm thấy lồng
ngực mình dâng lên một nỗi khó chịu lạ lùng.
Tịch Dương liếc
cô một cái đầy hằn học, gương mặt điển trai tối sầm lại, đôi mắt lóe lên tia
nguy hiểm. Hắn gằn giọng nói:
"Hừ, tùy cậu.
Đã muốn tỏ vẻ thanh cao thì cứ việc lê lết như một con què cho cả trường nó cười
vào mặt!"
Nói rồi hắn lạnh
lùng quay người đi mà không thèm ngoảnh đầu lại một lần nào nữa, bóng lưng cao
lớn nhanh chóng hòa lẫn vào đám đông học sinh đang rộn rã.
Cẩm Chi đứng lặng
tại chỗ, nhìn bóng lưng hắn xa dần giữa nắng chiều chói chang, nước mắt lại bắt
đầu rơi lã chã không thể kìm nén, lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Cô cắn chặt môi
dưới đến mức bật máu tươi, vị tanh nồng lan tỏa trong miệng. Cố gắng dùng chút
sức lực cuối cùng để lết từng bước chân nặng nề về phía dãy phòng học.
Trong suốt tiết học cuối cùng,
Cẩm Chi như ngồi trên đống lửa. Huyệt nhỏ bên dưới bị Tịch Dương tàn phá đến
sưng tấy đỏ rực giờ đây không ngừng rỉ ra những luồng tinh dịch nóng hổi còn
sót lại. Cảm giác nhớp nháp ấy khiến cô hổ thẹn đến mức chỉ muốn chết đi ngay
lập tức. Cô run rẩy không ngừng, hai chân quấn chặt lấy nhau dưới gầm bàn với
hy vọng rằng hành động ấy có thể ngăn chặn dòng chất lỏng nhục nhã kia không
chảy ra thêm nữa.
Tịch Dương ngồi ngay bên cạnh,
đôi mắt hắn dán chặt vào màn hình điện thoại như đang chăm chú chơi game nhưng
khóe môi lại nhếch lên một nụ cười đầy thỏa mãn.
Đột nhiên, Tịch Dương lén lút thò
tay xuống dưới gầm bàn. Bàn tay to lớn, thô ráp của hắn thô bạo vén tà váy đồng
phục của cô lên rồi luồn tay vào bên trong, trực tiếp chạm vào vùng tư mật đang
đau đớn cực độ của cô.
Cẩm Chi giật bắn người, sợ hãi
đến mức suýt bật ra tiếng hét. Bàn tay hắn áp sát, cảm nhận rõ lớp quần lót
mỏng manh đã ướt đẫm vì tinh dịch và nước dâm chưa kịp khô.
Cô run rẩy kịch liệt, đôi bàn tay
nhỏ bé vội vàng túm lấy cổ tay hắn dưới gầm bàn, tuyệt vọng cầu xin hắn:
"Làm ơn... đừng ở đây... mọi
người sẽ thấy mất..."
Thế nhưng Tịch Dương chỉ đáp lại
bằng một nụ cười tàn nhẫn đen tối. Thay vì rút tay ra thì hắn lại dùng ngón tay
ấn thật mạnh vào miệng huyệt đang sưng đỏ nóng rực ấy.
"Ư... hức...!"
Cơn đau nhói hòa lẫn với sự kích
thích đột ngột khiến Cẩm Chi không nhịn nổi mà phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn
ngào ngay giữa lớp học yên tĩnh. Tiếng động ấy dù nhỏ bé nhưng trong không gian
im lặng vẫn khiến vài ánh mắt tò mò từ các bạn xung quanh thoáng liếc về phía
cô. Sau cú ấn ác ý ấy, Tịch Dương thản nhiên thu tay về, thong dong lấy khăn
giấy từ cặp sách lau sạch vết dịch dính nhớp trên ngón tay rồi lại tiếp tục
chăm chú nghe giảng, khuôn mặt lạnh lùng không một chút áy náy.
Cẩm Chi hoàn toàn suy sụp. Tiếng
rên rỉ vừa rồi khiến cô tưởng như có hàng loạt ánh mắt đang đổ dồn về phía
mình, soi mói, phán xét sự dơ bẩn, nhục nhã của cô. Cô chỉ biết cúi gằm mặt
xuống mặt bàn lạnh lẽo, vùi khuôn mặt đẫm nước mắt vào cánh tay gầy guộc run
rẩy, thút thít khóc trong tuyệt vọng. Trái tim cô thắt lại đau đớn, cảm giác
nhục nhã này còn kinh hoàng hơn cả sự dày vò thể xác mà cô vừa trải qua ở phòng
dụng cụ, khiến cô chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này mãi mãi.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY