Chương 11
Khi hai thân ảnh đang va chạm kịch liệt trong không gian tối
tăm của phòng dụng cụ, thì
bên ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân cùng tiếng nô đùa hồn nhiên của
các bạn học. Tiếng cười nói
vang vọng khắp hành lang:
"Nhanh lên nào, lấy quả bóng rổ rồi ra sân thôi!"
Âm thanh ấy
như một tiếng sét đánh ngang tai Cẩm Chi, khiến trái tim cô thắt lại trong nỗi
kinh hoàng tột độ.
Sự sợ hãi đột ngột dâng trào khiến toàn thân cô run rẩy dữ dội
hơn bao giờ hết. Huyệt nhỏ
đang bị lấp đầy bởi cự vật khổng lồ cũng vì thế mà đột ngột co thắt kịch liệt, các vách thịt non mềm vì
hoảng loạn mà siết chặt lấy thân gậy gân guốc của Tịch Dương. Cảm giác bị mút mát điên cuồng ấy khiến hắn
sướng đến tê dại, hắn gầm nhẹ một tiếng khàn đục, đôi mắt đỏ rực càng thêm điên
dại.
Hắn hoàn toàn không màng đến sự hiện diện của các bạn học bên ngoài mà tiếp tục đâm rút
thô bạo không hề kiêng nể, mỗi cú thúc đều đêm lút cán, cố ý tạo
ra tiếng da thịt va chạm "bạch
bạch" như muốn để các bạn học
phát hiện.
Cẩm Chi nức nở thảm thiết, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy bịt chặt
lấy miệng để ngăn những tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra, cô lắc đầu liên tục, ánh mắt long lanh ánh nước van nài nhìn hắn trong
tuyệt vọng:
"Hức... có người... dừng lại đi... làm ơn... xin cậu..."
Nhưng Tịch Dương chẳng thèm đoái hoài đến lời cầu xin ấy. Hắn
nắm chặt lấy eo thon của cô, nhấc bổng cơ thể mảnh mai lên cao rồi lại nện mạnh
xuống cự vật đang cương cứng khiến quy đầu to lớn đập thẳng vào tử cung nhạy cảm.
Tiếng bước chân và tiếng nói chuyện của các bạn học càng lúc
càng gần khiến cô nấc lên vì sợ hãi.
Cô có thể nghe rõ tiếng một bạn nữ đang
thắc mắc:
"Ủa, sao cửa phòng dụng cụ lại khóa bên trong thế này
nhỉ?"
Rồi nắm đấm
cửa đột ngột bị xoay mạnh, phát ra
những tiếng "lạch cạch lạch cạch. Cẩm Chi sợ hãi đến mức tim như ngừng
đập, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu nào.
Thế nhưng kẻ ác ma trước mặt vẫn không hề dừng lại. Ngược lại,
hắn thậm chí còn đâm mạnh hơn, hung bạo hơn.
Cả người Cẩm Chi xóc nảy dữ dội, mỗi cú va chạm đều khiến tấm gỗ rung lên
khe khẽ, như muốn tố cáo tội lỗi đang diễn ra phía sau. Đôi chân trắng nõn quấn
chặt lấy thắt lưng rắn chắc của Tịch Dương, cơ thể mảnh mai hoàn toàn bị treo
lơ lửng trên cự vật khổng lồ của hắn.
Để không phát ra âm thanh, cô dùng cả hai tay run rẩy bịt chặt lấy miệng mình, cắn chặt
môi dưới đến mức bật máu, vị tanh nồng hòa lẫn với nước miếng không tự chủ được mà trào ra.
Thấy cô đang cố sức kìm nén đến mức toàn thân run rẩy, Tịch Dương bỗng nở một nụ cười tà ác. Hắn bất
ngờ cúi đầu chui vào bên dưới lớp áo thể dục rộng thùng thình của cô, hơi thở
nóng rực phả thẳng vào làn da nhạy cảm khiến Cẩm Chi run bắn lên.
Rồi hắn há miệng ngậm trọn
lấy một bên núm vú sưng đỏ bắt đầu liếm mút day nghiến mạnh bạo.
Khoái cảm từ huyệt nhỏ đang bị đâm rút không ngừng và sự kích thích điên
cuồng ở bầu ngực khiến dây thần kinh lý trí cuối cùng của cô đứt phựt. Cẩm Chi
không nhịn nổi mà phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng qua kẽ tay, yếu ớt nhưng
đầy dâm đãng:
"Ưm... ư...!"
Bên ngoài cánh cửa, tiếng nắm đấm cửa vẫn xoay "lạch cạch lạch
cạch" đầy bồn chồn, kèm theo tiếng xầm xì của các bạn học:
"Lạ nhỉ? Khóa trong à? Hay có ai đang ở trong đó không?"
"Chắc thầy khóa rồi, đi thôi, sang phòng bên cạnh lấy bóng đi."
Cuối cùng các bạn học cũng rời đi.
Cẩm Chi thở hắt ra một hơi. Thế nhưng sự bình yên mong manh ấy chỉ kéo dài chưa
đầy một giây.
Tịch Dương ngẩng đầu ra khỏi lớp áo cô, đôi mắt đỏ rực dục vọg nhìn chằm
chằm vào khuôn mặt đẫm nước mắt của cô, khóe môi nhếch lên nụ cười chế giễu đầy
tàn nhẫn:
"Hết người rồi. Giờ thì cậu
có thể hét to lên cho tôi
nghe được rồi đấy, cục cưng."
Nói rồi, hắn đột ngột tăng tốc một cách điên cuồng, những cú thúc mạnh bạo
và sâu hơn bao giờ hết như muốn xuyên thủng cơ thể cô. Hai bàn tay lớn nắm chặt
lấy hai cánh mông tròn nhấc bổng cô lên cao rồi lại nện mạnh xuống như muốn
đóng đinh hoàn toàn vào cự vật đang cương cứng đến tím tái của mình. Tiếng
"bạch bạch" nhục dục vang lên dồn dập không ngừng trong căn phòng
dụng cụ chật hẹp.
"A... ha... Tịch Dương... sâu quá... rách mất rồi... hức... tha cho tôi đi..."
Cô ngửa cổ rên rỉ không thành tiếng, đôi tay buông thõng yếu ớt bám víu lấy
vai hắn.
"Kẹp chặt thế này mà đòi tha sao? Nói đi, cái lỗ dâm đãng của cậu đang nuốt cặc tôi sướng lắm phải không?"
Hắn vừa nói, vừa thúc mạnh
liên hồi vào tử cung nhạy cảm của cô, quy đầu to lớn nghiền nát điểm mẫn cảm
bên trong.
"Đau... ư... sướng... ha... tôi... tôi sai
rồi... ưm... tha cho tôi..."
Tịch Dương gầm lên một tiếng, hắn thúc mạnh vào sâu trong tử cung cô, rồi bắn ra những luồng tinh dịch đặc quánh nóng bỏng, lấp
đầy mọi ngóc ngách trong tử cung cô.
Toàn thân Cẩm Chi rệu rã như sợi bún, đôi tay buông thõng khỏi cổ hắn. Đầu
óc cô trống rỗng, hơi thở dồn dập đứt quãng, miệng không ngừng nức nở phát ra
những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY