Chương 9
Chiếc xe phanh gấp trước cửa
một quán bar hạng sang. Ánh đèn neon nhấp nháy cùng tiếng nhạc xập xình dội ra từ bên trong làm
Lâm Vy càng thêm hoảng loạn. Gia Bách chẳng
nói chẳng rằng, hắn bước xuống xe, đi vòng qua lôi cô ra ngoài như lôi một con
búp bê rách.
"Đừng mà... em xin anh,
đừng đưa em vào đó!"
Lâm Vy cố bám lấy thành cửa
xe, mười đầu ngón tay trắng bệch vì gồng, nhưng
vẫn không ngăn nổi sức mạnh của người đàn ông đang phát điên vì giận dữ. Mặc
cho cô khóc lóc, van xin đến mức lạc cả giọng, Gia Bách vẫn lạnh lùng kéo cô đi
qua đám đông ồn ào, tiến thẳng vào thang máy hướng lên tầng cao nhất.
Đến trước một cánh cửa gỗ nặng
nề, Gia Bách dừng lại. Hắn quay sang nhìn cô, nụ cười trên môi lạnh đến thấu
xương:
"Đây chính là nơi em nên thuộc về đó.”
Dứt
lời, hắn đạp mạnh cánh cửa.
Cảnh tượng bên trong khiến Lâm Vy sững sờ đến nghẹt thở. Dưới ánh đèn mờ ảo và hỗn loạn, một đám
người đang cuồng loạn quấn lấy nhau trong những tư thế ghê tởm. Những thân xác
trần trụi, những âm thanh rên rỉ đầy nhục dục vang lên khắp căn phòng. Cô chưa
bao giờ tưởng tượng nổi mình sẽ phải chứng kiến một cảnh tượng bệnh hoạn đến mức
này.
Lâm Vy sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Cô muốn chạy ra ngoài
nhưng đã bị Gia Bách khóa chặt trong vòng tay. Hắn kề sát vào tai cô, giọng nói
trầm thấp như tiếng của quỷ dữ:
"Sao thế? Chẳng phải em muốn làm đĩ lắm sao? Nhìn cho kỹ đi, đây
mới chính là thế giới dành cho em."
Lâm Vy không dám nhìn thêm một giây nào nữa, đôi tay đẫm mồ hôi điên cuồng
lay cánh tay Gia Bách, giọng nói lạc hẳn đi:
“Chồng ơi, em biết lỗi rồi,
em thật sự biết lỗi rồi. Cho em về nhà đi anh, làm ơn...”
Thế nhưng Gia Bách vẫn đứng đó, dửng dưng như một pho tượng đá. Sự van nài
của cô không mảy may làm hắn động lòng.
Đúng lúc ấy, một người phụ nữ trung niên mặc váy lụa xẻ cao, tay kẹp điếu
thuốc chậm rãi bước tới. Vừa thấy Gia Bách, mụ ta lập tức nở nụ cười lả lơi:
"Ôi, cậu Bách! Ngọn gió nào đưa cậu đến chỗ tôi vào giờ này thế này? Lại
còn mang theo một món hàng xịn thế kia nữa."
Gia Bách không thèm nhìn Lâm Vy lấy một lần. Hắn lạnh lùng đẩy cô về phía
người đàn bà kia, giọng nói không chút hơi ấm:
"Của bà cả đấy. Đưa cô ta đi tân trang lại, rồi chọn vài gã nào mạnh
tay một chút cho cô ta hầu hạ."
Tai Lâm Vy ù đi, cả thế giới xung quanh như sụp đổ. Cô như phát điên nhào tới
ôm chặt lấy chân hắn, nức nở cầu xin:
"Không! Em không đi! Chồng ơi, đừng đối xử với em như vậy... Em xin
anh!"
Người đàn bà kia liếc nhìn Lâm Vy một lượt từ đầu đến chân, nụ cười trên
môi vẫn không đổi nhưng ánh mắt lại lạnh tanh như nhìn một món hàng. Bà ta nhẹ
nhàng phả khói thuốc vào mặt cô, cất giọng ngọt xớt:
"Cưng à, đừng làm phiền cậu Bách nữa. Ở đây chúng tôi sẽ dạy em cách để
khiến đàn ông vui vẻ, em sẽ thích ngay thôi mà."
Nói rồi, mụ chỉ khẽ búng tay một cái. Ngay lập tức, hai gã bảo vệ to lớn
từ phía sau tiến tới. Lâm Vy hoảng hốt định bỏ chạy nhưng đã bị hai cánh tay
như gọng kìm sắt khóa chặt lấy. Mặc cho Lâm Vy khóc lóc đến lạc giọng, mụ đàn
bà kia vẫn lạnh lùng ra lệnh cho đám đàn em lôi cô vào phòng kín phía sau.
Tại đây, cô bị mấy người phụ nữ thô bạo lột sạch quần áo trên người rồi
ấn cô vào bồn nước lạnh ngắt. Đám người ấy chà xát lên da thịt cô không
thương tiếc, mạnh tay đến mức từng mảng da đỏ rực lên như thể họ đang cọ rửa một
món đồ sứ vấy bẩn trước khi đem bán chứ không phải đối xử với một con người.
Nhưng cơn ác mộng chỉ mới bắt đầu.
Sau khi tắm xong, họ ép cô khoác lên mình một bộ đồ ren đen mỏng tang,
trong suốt đến mức mặc cũng như không. Từng đường cong, từng dấu vết bầm tím
nhơ nhuốc từ đêm qua cứ thế phơi bày rõ mồm một. Chưa dừng lại ở đó, mụ đàn bà
kia còn tiến tới, lạnh lùng gắn thêm một chiếc đuôi thỏ trắng muốt vào hậu huyệt
cô.
"Xong rồi đấy, nhìn cũng ra dáng rồi đó chứ." — Mụ chủ cười khẩy,
rồi ra hiệu cho đám tay sai.
Ngay lập tức, một dải lụa đen dày bịt kín lấy mắt Lâm Vy, tước đi chút ánh
sáng cuối cùng của cô. Trong bóng tối mênh mông, mọi giác quan của cô đều trở
nên nhạy bén đến đáng sợ. Cô bị lôi đi, rồi bị quăng xuống một chiếc giường lớn
nồng nặc mùi tinh dầu.
Hai cổ tay cô bị kéo ngược lên phía trên, dây thừng siết chặt lấy da thịt đến
rướm máu. Lâm Vy bị trói quỳ vào đầu giường, tư thế nhục nhã khiến cô xấu hổ vô
cùng.
Căn phòng rơi vào im lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Đột nhiên, tiếng "cạch" của khóa cửa vang lên. Một luồng khí lạnh tràn vào, kèm theo đó là tiếng bước chân trầm ổn đang chậm rãi tiến về phía giường.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY