Chương 8

 

Lúc Lâm Vy tỉnh dậy thì trời đã sáng. Cô không biết bây giờ là mấy giờ, không gian xung quanh im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng vù vù của điều hòa. Cô cứ nằm bất động như thế, vô hồn nhìn vào những họa tiết đơn điệu trên trần nhà một lúc lâu.

Phải đến khi cái cổ mỏi nhừ, Lâm Vy mới chậm chạp chống tay ngồi dậy. Cảm giác ê ẩm từ thắt lưng truyền đến khiến cô khẽ nhíu mày, cử động có chút gượng gạo. Tấm chăn lụa trượt xuống, để lộ làn da vốn trắng ngần giờ đây đầy rẫy những vết bầm tím và dấu tích nhơ nhuốc của đêm qua.

Lâm Vy lẳng lặng kéo vạt áo che kín cơ thể, ánh mắt tẻ nhạt không chút gợn sóng, cứ như thể những vết tích nhơ nhuốc kia chẳng phải đang nằm trên người mình.

Cô nén cơn đau, chậm chạp bước xuống giường, rồi cúi người mò mẫm dưới gầm giường lôi ra một chiếc hộp nhỏ được giấu kỹ.

Bên trong là những vỉ thuốc tránh thai khẩn cấp — thứ bị cấm tuyệt đối trong căn nhà này.

Gia Khiêm và Gia Bách vốn canh chừng cô rất nghiêm ngặt, họ tuyệt đối không cho cô đụng vào thứ này vì họ muốn cô mang thai. Họ tin rằng chỉ cần có một đứa trẻ sẽ có thể xích chân cô lại căn nhà này mãi mãi. Nhưng Lâm Vy làm sao có thể để con mình sinh ra trong cảnh mẹ nó bị cưỡng hiếp?

Chính vì vậy suốt những năm qua cô vẫn âm thầm uống thuốc mà không để một ai hay biết.

Lâm Vy dốc vội mấy viên thuốc nhỏ màu trắng ra lòng bàn tay. Chẳng kịp lấy nước, cô định cứ thế bỏ vào miệng. Nhưng đúng lúc ấy, cánh cửa gỗ nặng nề đột ngột bật mở.

Gia Bách bước vào.

Lâm Vy hoảng loạn đến mức đầu óc trống rỗng. Cô vội giấu nắm tay đang siết chặt những viên thuốc ra sau lưng, tim vì sợ hãi mà đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Gia Bách không nói một lời, đôi mắt thâm trầm và sắc lẹm của hắn khóa chặt lấy khuôn mặt cắt không còn giọt máu của cô. Hắn bước tới một bước, cô lập tức lùi lại một bước.

Lâm Vy lùi mãi, lùi mãi cho đến khi lưng cô dán vào bức tường lạnh lẽo, cô mới chịu dừng lại. Gia Bách đứng sừng sững ngay trước mặt, bóng hình cao lớn của hắn bao trùm lấy cô, mang theo áp lực nặng nề khiến không khí trong phòng như bị rút cạn.

"Chồng... chồng ơi..."

Tiếng gọi của Lâm Vy run rẩy như cánh ve sầu. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi mắt ngập nước và bờ môi tái nhợt đã tố cáo sự sợ hãi của cô. Hai tay cô vẫn siết chặt phía sau lưng, mồ hôi lạnh rịn ra làm những viên thuốc nhỏ bắt đầu ẩm ướt và dính sát vào lòng bàn tay.

Gia Bách nheo mắt, tiến lại gần thêm một chút. Hắn không nhìn cô mà dời tầm mắt xuống đôi bàn tay đang giấu sau lưng kia, giọng nói không hiện vui buồn:

"Đưa đây."

Lâm Vy không dám nhìn thẳng hắn, đôi mắt đảo liên hồi đầy chột dạ. Cô cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, lắp bắp giải thích: "Chỉ... chỉ là mấy thứ rác rưởi thôi mà chồng ơi. Em thấy chướng mắt quá nên đang định mang đi vứt đây."

Thấy cô không muốn đưa, Gia Bách liền vươn tay cướp luôn thứ cô đang giấu sau lưng.

Lâm Vy giật mình định giữ lại, nhưng sức của cô làm sao so được với hắn, cuối cùng chỉ đành trơ mắt nhìn món đồ rơi vào tay người đàn ông đối diện.

Hắn nhìn mấy viên thuốc trên tay, nét mặt vốn đã lạnh nhạt giờ lại thêm vài phần âm trầm:

“Thuốc tránh thai khẩn cấp?”

Lâm Vy nghe câu hỏi đó mà tim như ngừng đập. Chân cô run rẩy, đầu gối mềm nhũn suýt chút nữa thì quỵ xuống:

“Không... không phải đâu anh. Tại em... em...”

"Tại cái gì?" Gia Bách ngắt lời cô. Hắn tung nhẹ mấy viên thuốc trong lòng bàn tay, ánh mắt đầy giễu cợt. – "Tại vì sợ mang thai con của tôi và Gia Khiêm à?"

“Em không có ý đó... Thật sự không phải...” — Lâm Vy hoảng loạn níu lấy cánh tay hắn.

Gia Bách đột ngột bật cười, nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu, trông đáng sợ vô cùng. Hắn bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình rồi gằn giọng:

“Hóa ra em không thích làm vợ, mà chỉ muốn làm đĩ thôi đúng không? Được, tôi chiều em.”

Dứt lời, không để Lâm Vy kịp thanh minh thêm một câu nào, Gia Bách đã thô bạo túm lấy cổ tay cô lôi xềnh xệch xuống lầu. Hắn đi rất nhanh, đôi chân dài sải bước dứt khoát khiến Lâm Vy không tài nào theo kịp. Cô bị kéo loạng choạng, mấy lần suýt ngã.

“Đừng mà chồng... đau em... Em sai rồi, em không dám nữa đâu, làm ơn nghe em giải thích đi!”

Đáp lại tiếng gào khóc đến lạc cả giọng của cô là sự im lặng đến đáng sợ của hắn. Gia Bách như hóa điên, hắn lôi cô thẳng ra sân, rồi thô bạo quăng cô vào trong xe. Cú ném khiến đầu cô va mạnh vào thành ghế, đau đến choáng váng. Rồi hắn vòng nhanh qua phía bên kia, ngồi vào ghế lái, đạp mạnh chân ga.

Chiếc xe lao vút ra khỏi cổng biệt thự như một mũi tên, để lại sau lưng làn khói xám mờ mịt. Lâm Vy run rẩy bám chặt lấy dây an toàn, nhìn cảnh vật bên ngoài lùi lại vun vút, trong lòng chỉ còn lại sự tuyệt vọng.

  [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/05/chuong-9.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!