Chương 7
Trong cơn khoái cảm điên cuồng,
đôi chân thon dài trắng nõn của cô không tự chủ được mà quấn chặt qua eo gã, vừa như muốn đẩy ra, lại như muốn kéo vào. Động tác này vô tình khiến lồn nhỏ càng mở rộng,
giúp con cu khổng lồ của gã đâm vào sâu hơn, trực
tiếp nện mạnh vào tận cùng tử cung của cô.
Bên trong lồn nhỏ, những thớ
thịt non đỏ hỏn đang co thắt kịch liệt, chúng tham lam mút lấy gậy thịt của gã
như một chiếc máy hút đầy uy lực. Lớp niêm mạc mỏng manh bị ma sát liên tục đến
mức sưng vù lên, nhưng lại không ngừng tiết ra mật ngọt để mời gọi gã đàn ông nắc
mạnh hơn nữa.
“Nhìn xem, cái lồn dâm của em đang bú anh chặt thế nào này. Có phải muốn ăn
tinh của chồng đến phát điên rồi không?” Gia Khiêm vừa thở dốc vừa gằn giọng hỏi,
đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào nơi hai cơ thể khăng khít không một kẽ hở.
Lâm Vy lúc này không còn nói được lời nào rõ ràng, cổ họng chỉ còn phát được ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn. Cô như một con
thuyền nhỏ bị nhấn chìm giữa cơn sóng dữ, chỉ biết bám chặt lấy gã đàn ông là
điểm tựa duy nhất, mặc cho con cu thô bạo kia nắc đến mức hai mắt cô trắng dã,
tinh thần hoàn toàn tan rã trong bể tình ướt át.
Sau một hồi lâu dã dập, gậy thịt thô to bên trong lồn Lâm Vy vì sắp lên đỉnh
mà giật nảy liên hồi. Gia Khiêm nghiến chặt răng, hai tay siết chặt lấy mông
cô, rồi dùng hết sức bình sinh dập liên tiếp vào bên trong.
“Ư!”
Gã gầm lên một tiếng đầy thú tính, thúc mạnh một cú cuối cùng, ghim chặt gậy
thịt vào sâu trong tử cung đang run rẩy của cô gái nhỏ rồi bắt đầu bắn tinh.
“Ư... hức...!”
Từng đợt tinh trùng nóng hổi, đặc quánh phun trào xối xả bên trong tử cung
của Lâm Vy. Cảm giác nóng cháy như bị dội nước sôi khiến cô nấc lên một tiếng
nghẹn ngào, lồn nhỏ theo bản năng co thắt điên cuồng, tham lam nuốt chửng lấy từng
dòng dịch đục ngầu đang không ngừng tưới đẫm mọi ngóc ngách bên trong.
Lâm Vy lúc này chỉ còn là một khối thịt mềm nhũn, đôi chân thon dài run rẩy
không sao khép lại nổi, chỉ có thể nằm đó thở dốc, để mặc cho dòng dịch đục ngầu
trào ra khỏi miệng lồn đã bị tàn phá đến đỏ hỏn.
Sau khi đã giải tỏa xong cơn thú tính, Gia Khiêm nhanh chóng lấy lại bộ
dáng quân tử đạo mạo thường ngày như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Gã thong thả
bế Lâm Vy vẫn còn đang run rẩy đặt ngồi lên đùi mình, rồi dịu dàng kéo lại quần
lót cho cô, động tác nâng niu như thể người vừa hành hạ cô đến chết đi sống lại
không phải là gã.
Xong xuôi, Gia Khiêm với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, thản nhiên bấm
số gọi cho bố cô. Giọng gã trầm thấp và vô cùng bình thản, cứ như thể đang bàn
bạc chuyện làm ăn:
"Bác Lâm, chúng con
xong rồi. Bác cho người vào xử lý đống hỗn độn dưới sàn giúp con nhé."
Lâm Vy nghe thấy tiếng bố
mình ở đầu dây bên kia đáp lại một cách cung kính, không hề có lấy một chút tức giận hay xót xa
cho con gái, lòng cô không khỏi nguội lạnh.
Một lúc sau, tiếng gõ cửa
vang lên, một dì giúp việc trung niên cúi đầu bước vào. Bà
không dám ngẩng mặt lên, cũng chẳng dám liếc nhìn bộ dạng xộc xệch của tiểu
thư, chỉ im lặng quỳ xuống sàn, nhanh nhẹn thu dọn đống hỗn độn trên đất rồi lui
ra ngoài.
Căn phòng vừa gọn gàng trở lại
thì tiếng nói cười của bố mẹ cô cũng vọng đến từ phía cầu thang.
Nhìn
thấy con gái mình đang nằm trong vòng tay Gia Khiêm, đầu tựa vào vai gã đầy vẻ
nũng nịu, Mẹ cô không nén được
nụ cười, cất giọng trêu
chọc:
“Ôi dào, xem hai đứa kìa, cứ như đôi
chim liền cành ấy nhỉ. Chỉ một lát thôi mà cũng không tách nhau ra được sao?”
Lâm Vy nghe lời mẹ nói mà toàn thân cứng đờ, cô không biết trả lời bà như
nào, chỉ đành gục đầu vào vai Gia Khiêm để che đi đôi mắt đã đỏ hoe, giả vờ như mình đang xấu hổ.
Gia Khiêm khẽ bật cười. Gã nhẹ nhàng bế Lâm Vy lên, rồi lễ phép nói với bố
mẹ cô.
“Cũng muộn rồi, con xin phép đưa em ấy về nghỉ ngơi trước.”
Mẹ cô thấy vậy thì gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sự tin tưởng. Mãi cho đến
khi ngồi vào trong xe, tách biệt hẳn với ánh nhìn của bố mẹ, cơ thể căng cứng
nãy giờ của Lâm Vy mới dám thả lỏng đi đôi chút.
Chiếc xe chuyển bánh, chậm rãi hòa vào dòng xe cộ thưa thớt của thành phố về
đêm.
Suốt quãng đường, Lâm Vy không thèm nhìn Gia
Khiêm lấy một cái, mà vô hồn dõi theo những dãy đèn đường vàng vọt nối đuôi
nhau lướt qua cửa kính. Cơn đau thể xác cộng với sự kiệt quệ về tinh thần nhanh
chóng khiến mí mắt Lâm Vy trĩu nặng, rồi cứ thế thiếp đi lúc nào không hay.
Gia Khiêm liếc mắt sang phía bên cạnh. Nhìn thấy dáng vẻ ngủ mê mệt của Lâm
Vy, khóe môi gã cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. Gã đưa tay vặn nhỏ điều hòa, sau
đó thong thả tăng tốc, hướng về phía căn biệt thự tĩnh mịch ở ngoại ô.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY