Chương 13

[LOCK-FB=https://www.facebook.com/share/1EAqC7fFGR/]

Đúng lúc này, cánh cửa phòng bật mở. Gia Bách và Gia Khiêm lần lượt đi vào. Thấy Lâm Vy đang ngồi thút thít trên giường, Gia Khiêm liền tiến tới bế cô lên rồi đặt cô ngồi trên đùi mình.

Gã dịu dàng dùng ngón tay gạt đi những giọt nước mắt trên gò má tái nhợt của cô, ôn nhu hỏi:

"Vợ yêu, sao lại khóc trong ngày vui của chúng ta thế này?"

Lâm Vy cúi đầu, bàn tay siết chặt vạt áo. Cô không dám nói ra sự thật rằng bản thân đang sợ hãi, chỉ có thể lí nhí tìm đại một cái cớ để thoái thác:

"Em... em chỉ là hơi nhớ bố mẹ thôi..."

Gia Khiêm nghe vậy liền bật cười, tiếng cười trầm thấp vang lên bên tai khiến cô lạnh sống lưng. Gã khẽ nâng cằm cô lên, ánh mắt đầy vẻ dung túng:

“Hóa ra là vì chuyện này à. Ngoan, ngày mai anh sẽ dẫn em về thăm họ. Còn bây giờ...”

Gã vòng tay ra sau lưng, ngón tay thon dài thuần thục kéo khóa váy, chiếc váy cưới lộng lẫy cứ thế trượt khỏi bộ ngực đẫy đà của cô.

Lâm Vy hốt hoảng chộp lấy mép váy, hai tay run rẩy che chắn trước ngực. Gia Bách đứng bên cạnh thấy thế thì hừ lạnh một tiếng. Hắn không nói một lời, bàn tay to lớn gạt tay cô ra, rồi tàn nhẫn túm lấy vạt váy kéo mạnh xuống tận eo.

Làn da trắng nõn cùng đôi gò bồng đảo đẫy đà phơi bày giữa không khí lạnh, đỉnh hồng vì sợ hãi mà run rẩy. Lâm Vy co rúm người, nước mắt giàn giụa, cô nức nở nhìn Gia Bách cầu xin:

"Chồng ơi... đừng mà... em đang mang thai... xin anh, con sẽ bị thương mất..."

Gia Bách nhìn chằm chằm vào hai bầu vú trắng ngần đang phập phồng trước mặt, yết hầu hắn lên xuống liên tục vì thèm khát. Hắn vươn bàn tay to lớn bao trọn lấy một bên vú rồi chậm rãi nhào nắn, cảm nhận sự mềm mại trĩu nặng đặc trưng của phụ nữ mang thai.

Thấy cô khóc đến thương tâm, Gia Bách cúi xuống hôn lên giọt nước mắt trên má cô, dịu dàng trấn an:

"Đừng sợ, bọn anh biết em đang có con nên sẽ làm nhẹ thôi. Chỉ cần em ngoan ngoãn mở háng ra, đảm bảo con sẽ không sao hết, được không?"

Gia Khiêm ở phía sau cũng áp sát ngực vào lưng cô, một tay luồn ra trước cùng Gia Bách hành hạ cặp vú, tay còn lại lách xuống dưới lớp váy cưới vướng víu ở eo để tìm kiếm lồn nhỏ đang ướt át của cô.

"Đúng đấy vợ yêu, chỉ cần em nghe lời, bọn anh sẽ nhẹ nhàng thôi.

Biết không thể xin tha, Lâm Vy đành cắn môi ngoan ngoãn phối hợp. Cô chủ động ưỡn bộ ngực đẫy đà về phía trước cho Gia Bách thỏa sức xoa nắn, hai bầu sữa trĩu nặng bị bàn tay thô ráp của hắn bóp đến biến dạng.

Cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể khiến lồn phía dưới cũng không tự chủ được mà co thắt liên hồi, nước dâm tuôn ra xối xả. Lâm Vy không những không né tránh mà còn chủ động vểnh mông, đem cái lồn dâm đang nhễ nhại nước cọ xát vào bàn tay đang mò mẫm bên trong của Gia Khiêm.

"Ưm... ha... đúng rồi... chỗ đó... chồng ơi... nhẹ chút... hức..."

Thấy vợ yêu ngoan ngoãn như vậy, Gia Khiêm hưng phấn cười khàn, hai ngón tay gã nhanh chóng tách hai mép lồn sưng húp của cô ra, tàn nhẫn đâm thọc liên hồi vào hang động nóng hổi, khiến nước dâm chảy ra ướp nhẹp cả bàn tay gã.

"Dâm quá, miệng thì nói sợ nhưng lồn lại kẹp chặt tay anh thế này à? Nhìn xem, nước ra nhiều đến mức ướt sũng cả tay anh rồi đây này."

Lâm Vy xấu hổ vô cùng, hai má đỏ bừng như sắp nhỏ máu. Nhưng đúng là từ sau khi mang thai, cơ thể cô nhạy cảm đến mức phát sợ, nhiều khi chẳng làm gì cái lồn nhỏ cũng tự động chảy nước dâm ròng ròng, làm ướt đẫm cả quần lót.

Gia Bách nhìn đống vải vóc vướng víu trên người cô mà hết kiên nhẫn. Hắn thô bạo xé toạc chiếc váy cưới đắt tiền rồi quẳng sang một bên không thương tiếc. Nhìn cơ thể trần trụi với cái bụng bầu hơi nhô lên của Lâm Vy, con cặc gân guốc của hắn cứng đến phát đau, đỉnh quy đầu rỉ ra một ít tinh dịch trong suốt.  

Hắn cầm gậy thịt nóng hổi chà đi chà lại lên miệng lồn đã bị Gia Khiêm chơi đến nhão nhoét nước dâm, rồi đột ngột nắm chặt lấy eo cô dùng sức thúc mạnh một cú lút gốc.

"A!!!... Sâu quá... chồng ơi... hức... căng rồi... bụng em... a ha!"

Cú thúc tàn nhẫn khiến Lâm Vy trợn ngược mắt, cơ thể co giật kịch liệt. Lỗ lồn nhỏ hẹp vì đang mang thai nên càng thêm khít khao, bao lấy gậy thịt khổng lồ kín không còn một kẽ hở, tham lam mút chặt lấy vật thể lạ đang xâm phạm mình.

Gia Bách bị cái lồn dâm mút chặt không nhịn được mà hít một hơi thật sâu, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn vì sướng. Kể từ khi Lâm Vy mang thai, cả hắn và Gia Khiêm đều phải nhịn nhục ăn chay ròng rã suốt ba tháng trời vì sợ ảnh hưởng đến đứa nhỏ. Đến tận hôm nay, khi bác sĩ xác nhận thai nhi đã ổn định và có thể quan hệ, hai gã đàn ông này mới được dịp phát tiết hết đống dục vọng tích tụ bấy lâu, nên chẳng thèm nương tay gì nữa.

"Đụ mẹ... kẹp chặt quá... Lồn dâm mút cặc anh sướng quá!"

Gia Bách nghiến răng, hai tay giữ chặt lấy eo cô rồi bắt đầu điên cuồng dập nát cái lỗ nhỏ sũng nước dâm đãng kia. Lâm Vy bị đâm tới tấp đến mức không kịp thở, bầu vú trĩu nặng lắc lư điên cuồng theo nhịp đẩy của hắn.

"A... a... đau... nhẹ thôi... hức... chồng ơi, sâu quá rồi... a ha!"

Lời van xin của cô chỉ càng làm con thú trong người Gia Bách thêm điên dại. Hắn như một con chó đực đang kỳ động dục, dồn hết sức bình sinh địt tới tấp vào bên trong lỗ lồn đỏ chót. Tiếng thịt va chạm "bạch bạch" vang lên liên hồi, nước dâm theo nhịp đâm rút bị gậy thịt khổng lồ đánh thành bọt trắng, bắn tung tóe lên bụng bầu nhô cao, tạo nên một khung cảnh dâm mĩ đến cực điểm.

  [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/05/chuong-14.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!