Chương 10
"Đừng... Đừng lại
gần đây! Xin các người... làm ơn thả tôi ra!"
Lâm Vy hoảng loạn gào lên,
nước mắt nóng hổi thấm ướt dải lụa đen trước mắt. Thế nhưng người kia chẳng mảy may để tâm. Tiếng bước
chân dừng lại ngay sát mép giường. Giây tiếp theo, nệm giường khẽ lún xuống, một
mùi thuốc lá nhàn nhạt bao trùm lấy cô.
"Đừng chạm vào tôi! Cút
đi!"
Lâm Vy vùng vẫy điên cuồng, đôi
chân cố sức đạp loạn xạ để đẩy lùi cái bóng đen đang áp sát. Nhưng mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô vọng trước sức mạnh áp
đảo của gã. Một bàn tay to lớn bất ngờ tóm gọn lấy cổ chân cô, ấn chúng xuống nệm.
Một nụ hôn ướt át và nóng bỏng
bất ngờ đặt lên gót chân cô, rồi từng chút một di chuyển dọc theo bắp chân
hướng lên trên.
Lớp tất ren đen mỏng manh cọ
xát vào da thịt dưới từng nụ hôn ướt át của gã, tạo nên một cảm giác ngứa ngáy,
tê dại đến kỳ lạ. Cô muốn khép chân lại, muốn chạy trốn khỏi sự đụng chạm ghê tởm
này, nhưng cơ thể bị trói chặt chỉ có thể uốn éo một cách vô dụng, vô tình lại
càng làm cho xúc cảm lạ lẫm trên da thịt thêm phần mãnh liệt.
Trong bóng tối, cô cảm nhận
được hơi thở nóng rực của gã đang di chuyển lên sát
vùng tư mật của mình.
Vì chiếc quần lót ren đen
này quá mỏng, mỏng đến mức gần như trong suốt, nên nó chẳng thể che chắn được
chút gì. Lâm Vy cảm nhận rõ mồn một từng thớ thịt của mình bị luồng khí
nóng hổi từ miệng gã đàn ông phả vào.
Bất thình lình, một cảm giác
ướt át và nóng rực ập tới. Cái lưỡi thô ráp của gã đàn ông xuyên qua lớp vải
ren mỏng manh, dứt khoát liếm mạnh một đường dọc theo kẽ lồn.
"Á... ưm..."
Lâm Vy không kìm được mà rên rỉ. Qua lớp vải mỏng, cô cảm nhận rõ mồn một đầu
lưỡi của gã đang không ngừng chơi đùa, quét qua quét lại trên hai hột le nhạy cảm
của mình.
Lớp ren đen mỏng tang lúc
này bị nước dãi của gã đàn ông làm cho ướt sũng, dính chặt lấy da thịt, càng
khiến cho mỗi nhịp đá lưỡi của gã trở nên kích thích hơn. Gã càng liếm càng
hăng, đầu lưỡi linh hoạt như một con rắn nhỏ, liên tục đẩy đưa, đâm thọc vào
khe lồn đang mấp máy qua lớp vải, khiến toàn thân Lâm Vy như có một luồng điện
chạy qua.
"Đừng... bỏ tôi ra... dừng lại... ư... hức..."
Lâm Vy không ngừng giãy dụa,
hai cổ tay bị dây thừng siết chặt đến rướm máu, nhưng nỗi đau thể xác lúc này
chẳng thấm thía gì so với sự nhục nhã trong lòng cô. Cô ghê tởm mùi hương lạ lẫm trên người gã,
ghê tởm cả sự đụng chạm dơ bẩn này, nhưng cơ thể phản chủ của cô lại run rảy đón nhận gã một
cách hèn hạ.
Lồn nhỏ vốn đã được dạy dỗ, nay dưới sự tấn công đầy kỹ thuật của gã đàn ông lại không kìm được mà bắt đầu mấp máy, tiết ra từng
dòng dịch thủy dâm đãng để đón chào lưỡi gã.
Nỗi uất ức và sợ hãi dâng
lên khiến Lâm Vy rốt cuộc không nhịn được nữa mà bật
khóc nức nở. Cô vừa khóc
vừa tuyệt vọng gọi tên Gia Bách, hy vọng và hắn sẽ đến cứu mình:
"Chồng ơi... hức... Gia
Bách... cứu em với... em biết lỗi rồi... làm ơn cứu em... chồng ơi..."
Lời cầu xin thê lương của
Lâm Vy thực sự đã khiến gã đàn ông dừng lại.
Căn phòng bỗng chốc rơi vào sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng nấc nghẹn
ngào đứt
quãng của cô vang lên từng hồi.
Giây tiếp theo, dải lụa đen
bịt kín mắt cô bấy lâu nay cuối cùng cũng được tháo bỏ. Ánh sáng đột ngột ùa
vào khiến Lâm Vy nheo mắt lại. Khi tầm nhìn
đã dần rõ ràng, gương mặt người đàn ông trước mắt khiến cô sững sờ đến mức quên
cả thở. Người đang quỳ giữa hai chân cô, người vừa mới dùng lưỡi dày vò cô suốt
nãy giờ không ai khác chính là Gia Bách.
Lâm Vy ngây dại nhìn hắn, dường như không tin vào mắt mình. Nỗi sợ hãi tột
cùng lúc nãy lập tức vỡ òa thành sự tủi thân. Cô không còn nghĩ được gì nữa,
bao nhiêu uất ức cứ thế trào ra theo tiếng khóc.
"Hức... chồng ơi... hức
hức... em sợ lắm... hức... đừng bỏ em ở đây một mình...”
Gia Bách không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn người phụ nữ đang run rẩy trong lòng
mình. Một tay hắn
vòng qua ôm chặt lấy vòng eo mảnh mai, tay kia nhanh chóng cởi trói cho hai cổ tay đã rướm máu của cô.
Ngay khi đôi tay được tự do,
Lâm Vy lập tức nhào vào lòng hắn, vùi đầu
vào hõm vai hắn nức nở như một đứa trẻ tìm thấy người thân. Cô hoàn toàn quên mất rằng chính người đàn
ông này là kẻ đã ném cô vào địa ngục này, chỉ biết lúc này hơi ấm của hắn khiến
cô cảm thấy an toàn một cách lạ lùng.
Lâm Vy rúc sâu vào lồng ngực
Gia Bách, chờ đợi một lời vỗ về hay cái ôm như mọi khi. Thế nhưng đáp lại cô chỉ
là một sự im lặng đến đáng sợ. Gia Bách vẫn ngồi yên như một pho tượng đá, đôi tay hắn sau khi
cởi trói cho cô thì buông thõng, không hề có ý định đáp trả cái ôm thiết tha của
vợ mình.
Sự im lặng kéo dài của gã dần
khiến Lâm Vy cảm thấy có điều gì đó không ổn. Tiếng khóc của cô nhỏ dần, cô cố nén tiếng nấc để ngửa mặt lên nhìn hắn. Ngay khi chạm phải ánh mắt của Gia Bách, trái tim cô như
bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Đôi mắt vốn dĩ luôn tràn đầy sự sủng ái và ấm
áp dành cho cô, giờ đây chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm, lạnh lẽo và vô cảm đến
cực điểm. Hắn nhìn cô như nhìn một món đồ chơi đã hỏng, không còn một chút hơi ấm
nào.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY