Chương 11
Hoài Nam ngây ngô chẳng hiểu "địt" là gì, trong cơn mê loạn, y chỉ nghĩ đơn giản rằng nếu nói theo lời hắn,
hắn sẽ tha cho y, sẽ không làm y đau thế này nữa.
Y mím môi, đôi mắt ngập nước nhìn
Lục Tinh Hà đầy vẻ cầu xin, rồi bập bẹ lặp lại theo bản năng:
“Sướng… huynh sướng quá… cầu… cầu
đệ địt huynh… ức… cầu đệ địt… a!”
Vừa dứt câu, Lục Tinh Hà đã đột ngột thúc mạnh khai mở cửa tử cung khiến Hoài Nam trợn ngược mắt, cổ họng nghẹn lại không thốt nên
lời. Thấy kẻ ngốc dưới thân ngoan ngoãn thốt ra những lời đâm đãng bằng tông
giọng ngây thơ, Lục Tinh Hà sướng đến phát điên. Gậy thịt gân guốc trong lồn
dâm trướng to đến cực hạn, quy đầu thô bạo nện mạnh vào thành tử cung.
“Ngoan lắm, để đệ địt huynh đến
chết nhé!”
Lục Tinh Hà gầm lên, hai tay siết lấy mông Hoài Nam nhấc bổng lên để thúc sâu hơn. Lỗ lồn bị cặc lớn thô
bạo nong rộng, thịt non bên trong bị ma sát đến đỏ rực, nước dâm theo từng nhịp rút ra đâm vào mà văng tung tóe lên bụng và
đùi y.
Hoài Nam bị đụ đến mức thân thể
run rẩy liên hồi, hai tay quào cấu lung tung lên lưng hắn. Y không hiểu tại sao mình đã nói theo lời hắn mà hắn lại càng
nắc mạnh hơn. Khoái cảm quá mãnh liệt khiến bụng dưới của y căng tức, cảm giác
muốn tiểu ra ập đến.
“Ư… lạ quá… muốn đi tiểu… a a…
đừng đâm chỗ đó… hỏng mất… cầu đệ… cầu đệ địt nhẹ thôi… ưm…”
“Không phải đi tiểu đâu, là huynh
sắp sướng đến bắn nước đấy!”
Lục Tinh
Hà cười ác ý, hắn không hề có ý định dừng lại mà trái lại còn tăng tốc nhanh
hơn. Mỗi lần quy đầu nện vào chỗ nhạy cảm, Hoài
Nam lại rên rỉ lên một tiếng đứt quãng, nước mắt nước mũi chảy lem luốc, đôi
môi đỏ mọng bị chính mình cắn đến sưng tấy.
Lục
Tinh Hà còn
ác ý ấn mạnh vào vùng bụng
dưới đang hơi nhô lên của Hoài Nam. Hành động này khiến quy đầu đang ở sâu bên trong càng thêm tì chặt vào tử cung,
nghiền mài lên điểm nhạy cảm nhất.
“A
a a——! Ra… ra mất… nước tiểu chảy ra mất… ưm…”
Hoài
Nam sợ hãi khóc lớn, hai chân y co rút, các đầu ngón chân bấu chặt lại với nhau. Áp lực tích tụ đến cực hạn vỡ òa, một dòng
dâm dịch nóng hổi như suối phun từ trong lồn nhỏ bắn thẳng ra ngoài, tưới ướt cặc lớn đang vùi bên
trong. Hoài Nam run rẩy kịch liệt, lỗ lồn co thắt điên cuồng như muốn cắn đứt thứ
đang cắm bên trong.
“Shhh!”
Lục Tinh Hà tặc lưỡi một cái. Rồi hắn nắm
lấy hai đùi y, banh rộng ra hết mức, eo hắn đưa đẩy như một chiếc máy khâu, dồn
dập đâm vào tử cung nhạy cảm của y.
Hoài Nam bị nện đến mức cả người nẩy lên,
đôi mắt y trợn ngược chỉ còn thấy tròng trắng, miệng há hốc, nước miếng theo
khóe môi chảy dài thành sợi, toàn thân sướng đến mức run rẩy không thôi.
...
Cách
đó không xa, Tiêu Kế Yên đang đứng sau gốc cây cổ thụ xù xì, đôi mắt hắn dán
chặt vào bóng dáng thanh niên đang chìm trong cơn mê loạn kia, không bỏ sót một
chi tiết nào.
Trong
tay hắn, bọc bánh hoa đào vẫn còn vương chút hơi ấm. Vốn dĩ hắn cảm thấy hành động sáng nay của mình
có hơi quá đáng nên mới cố tình đi mua đồ ngọt mà y thích nhất để dỗ dành, nào
ngờ khi đến nơi lại phải chứng kiến một màn gai mắt thế này.
Cảm
giác khó chịu nhen nhóm trong lòng, nhưng cảnh tượng trước mắt lại giống như
một loại thuốc độc gây nghiện, khiến hắn không cách nào rời mắt được. Bên dưới lớp y
phục, dục vọng của hắn không nhịn được mà trỗi dậy, trướng đau đến mức khiến hơi thở hắn trở
nên dồn dập.
Tiêu Kế Yên thầm mắng
chính mình một câu rồi dứt khoát quay đầu rời đi. Bọc bánh hoa đào bị hắn thẳng tay vứt
xuống mặt đất lạnh lẽo, những đóa hoa bằng bột vỡ tan tành, cũng giống như tâm trạng
của hắn lúc này.
...
Chẳng biết đã qua bao lâu,
khi Lục Tinh Hà cuối cùng cũng chịu buông tha cho y thì ánh trăng ngoài cửa sổ
đã lên tới đỉnh đầu. Hắn nhìn người thiếu niên vốn luôn tràn đầy sức sống nay
lại như một nhành liễu rũ sau cơn mưa bão, thì trong lòng thoáng hiện lên một
tia hối lỗi nhưng nhanh chóng bị sự thỏa mãn che lấp.
Hắn bế y vào bồn tắm, cẩn
thận tẩy rửa sạch sẽ cho y. Sau khi giúp y thay một bộ trung y sạch sẽ, hắn bế
y đặt lại lên giường, động tác nhẹ nhàng như đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.
Hoài Nam nằm nghiêng trên giường, cả người cuộn
tròn lại như một chú tôm nhỏ. Tiếng thút thít của y đã nhỏ lại nhưng vẫn chưa dứt hẳn, thi thoảng lại
nấc lên một cái đầy tủi thân.
Y bị ngốc, trí não chỉ như một đứa trẻ, vốn dĩ
không hiểu chuyện cả hai vừa làm mang ý nghĩa gì, chỉ biết rằng người mà mình tin tưởng
nhất lại vừa mới bắt nạt mình, làm cho chỗ đó của y đau đến mức không chịu nổi.
Cái đau xé rách ấy cứ âm ỉ không dứt, khiến Lục Tinh Hà dù đã trở lại dáng vẻ ôn nhu
nhưng vẫn làm y thấy sợ hãi mỗi khi hắn chạm vào.
Lục Tinh Hà nằm xuống phía sau, vòng tay qua eo
kéo y sát vào lòng mình. Hơi ấm từ lồng ngực hắn bao bọc lấy tấm lưng nhỏ bé
của y, hắn không ngừng đặt những nụ hôn nhẹ lên vành tai y, giọng nói trầm thấp
đầy vẻ dỗ dành:
"Sư huynh ngoan, không khóc nữa. Ta bôi thuốc
cho huynh rồi, một lát sẽ hết đau ngay thôi."
Hoài Nam không nghe lọt tai những lời đó. Y chỉ
thấy khó chịu, muốn đẩy bàn tay đang đặt trên eo mình ra nhưng lại không còn
sức. Y mếu máo, giọng nói khàn đặc vì khóc quá lâu:
"Đau... Ta đau lắm... Đệ là người xấu...
Không cho đệ ôm..."
Lục Tinh Hà biết mình đã quá tay, nhưng lâu lắm
rồi hắn không được chạm vào y nên nhất thời không kiềm chế được. Hắn kiên nhẫn xoay người y lại để y đối diện với mình. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đã lem nhem nước
mắt, hắn dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi:
"Ngoan, mai ta mua kẹo hồ lô cho huynh, mua
cả tò he mà huynh thích nhất nữa, có được không? Đừng giận đệ nữa."
Hoài Nam nghe thấy kẹo hồ lô, tiếng khóc có hơi
khựng lại một nhịp, nhưng nỗi đau vẫn lấn át tất cả. Y thút thít lắc đầu, vùi
mặt vào gối, nhất quyết không chịu tha cho hắn:
"Không ăn... Ta không ăn kẹo nữa... Đệ đi ra
đi..."
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY