Chương 9

 [LINK-ADS=https://s.shopee.vn/1BI92Fjx6V]

An Diệp chết lặng. Cả người cậu như bị ai đó dội thẳng một gáo nước lạnh, tay cầm điện thoại run đến mức suýt làm rơi xuống đất. Cậu theo bản năng định gọi cho Khuất Lâm, nhưng ngón tay vừa chạm vào màn hình bỗng khựng lại.

Không được.

Không thể để ai biết.

Cậu ngước mắt nhìn xung quanh. Sân trường vẫn còn lác đác vài học sinh, tiếng nói cười vang lên từ phía xa, nhưng tất cả âm thanh lúc này đối với An Diệp đều trở nên méo mó, chỉ còn tiếng tim đập hỗn loạn là chân thực đến đáng sợ.

Sau vài giây giằng co, An Diệp rốt cuộc vẫn cắn răng xoay người bước về phía dãy nhà thể chất.

Càng đến gần phòng thể dục, người qua lại càng ít. Dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng, cánh cửa phòng thể dục ở cuối hành lang khép hờ, cánh cửa tối om tựa như một cái miệng khổng lồ đang há sẵn, lặng lẽ chờ đợi con mồi tự mình chui vào lưới.

An Diệp khựng lại trước cửa.

Cậu nhìn chằm chằm vào khe cửa tối om kia, tim đập mạnh đến mức lồng ngực đau nhói, như thể chỉ cần bước thêm một bước thôi là sẽ rơi thẳng xuống vực sâu không đáy.

An Diệp nuốt khan, cổ họng khô rát như bị thiêu đốt.

Bàn tay cầm điện thoại siết chặt đến trắng bệch, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay đau điếng. An Diệp muốn quay đầu bỏ chạy, muốn giả vờ như chưa từng nhìn thấy tin nhắn đó… nhưng những tấm ảnh kia lại như một sợi dây thòng lọng quấn chặt lấy cổ cậu, kéo cậu không thể thở nổi. 

An Diệp cắn môi, cuối cùng vẫn bước vào trong.

Vừa bước vào, cánh cửa phía sau đã bị đóng sập lại, đèn trong phòng cũng được bật lên.

Tít tít.

Điện thoại lại rung lên. An Diệp run rẩy mở máy, những giọt mồ hôi lạnh đã rịn đầy trên trán, chảy dài xuống thái dương.

Đến cái bàn giữa phòng đi.’

An Diệp nuốt nước bọt, đôi chân như đeo chì, lảo đảo từng bước nặng nề về phía cái bàn gỗ cũ kỹ đặt ngay giữa sân bóng rổ. 

Vừa đến gần, cậu bỗng khựng lại, cả người như bị đóng đinh tại chỗ.

Trên mặt bàn gỗ cũ kỹ chẳng có gì ngoài một cây dương vật giả to lớn bằng silicon đang nằm chềnh ềnh ở đó. Nhìn thấy nó, mặt An Diệp cắt không còn giọt máu, đầu óc cậu trống rỗng, chỉ còn lại sự nhục nhã tột cùng. 

Cậu loạng choạng lùi lại vài bước, hơi thở trở nên dồn dập. Nỗi sợ hãi bủa vây lấy An Diệp, cậu hoảng loạn đảo mắt nhìn quanh phòng, giọng nói run rẩy lạc hẳn đi:

“Có ai ở đây không? Ra mặt đi... Đừng có giở trò đê tiện này nữa...”

Đáp lại cậu chỉ có tiếng vang của chính mình vọng lại từ bốn phía.

Đúng lúc này, điện thoại trong tay lại rung lên. Tin nhắn tiếp theo hiện ra:

‘Tự dùng nó chơi cho tôi xem.’

An Diệp nhìn chằm chằm vào món đồ silicon to lớn đang nằm trên mặt bàn. Một cảm giác ghê tởm trào lên, khiến cậu chỉ muốn nôn ngay lập tức. Cả người An Diệp run rẩy, đầu ngón tay lạnh buốt.

Tít tít.

Tin nhắn tiếp theo lại hiện lên:

‘Còn 2 phút. Nếu em không bắt đầu, tấm ảnh đầu tiên sẽ được gửi lên diễn đàn trường ngay lập tức.’

Nhìn dòng tin nhắn hiện trên màn hình, An Diệp thấy đất trời chung quanh như chao đảo. Chân tay cậu bủn rủn, cả người loạng choạng, suýt chút nữa khuỵu xuống mặt sàn lạnh ngắt.

Cậu run rẩy cầm lấy thứ đồ silicon thô kệch kia. Cái cảm giác lạnh ngắt của nó truyền đến khiến cậu rùng mình ghê tởm, nhưng cậu hiểu bản thân lúc này đã hoàn toàn mất đi quyền phản kháng.

"Hức..." Tiếng nức nở không kiềm được mà bật ra qua kẽ răng.

An Diệp vừa khóc vừa lóng ngóng tìm đến cạp quần, những ngón tay vì quá sợ hãi mà trở nên vụng về, chật vật mãi mới kéo quần xuống được.

Tít tít.

Tin nhắn lại một lần nữa hiện lên như một mệnh lệnh từ địa ngục.

'Tốt lắm. Bây giờ, nằm lên bàn, tự mở chân ra cho tôi xem.'

An Diệp nức nở, cậu leo lên mặt bàn gỗ thô ráp, nằm ngửa ra. Hai cánh tay run rẩy nắm lấy bắp đùi trắng nõn của chính mình kéo mạnh sang hai bên, để huyệt dâm hoàn toàn phơi bày trước không trung.

Rồi cậu run rẩy đưa đầu gậy silicon lạnh ngắt chạm vào miệng huyệt chật hẹp. Cảm giác vật thể lạ cứng nhắc ma sát với tầng da thịt non mềm khiến cậu rùng mình vì ghê tởm, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má.

"Ư... hức..."

Cậu nấc nghẹn, nhắm chặt mắt lại rồi từ từ dùng lực ấn món đồ to lớn đó vào bên trong. Vì không có chất bôi trơn, nên cây dương vật giả kia vào rất khó khăn, An Diệp đau đến mức không ngừng thút thít, hai tay suýt thì không cầm nổi thân gậy.

“A… ưm… đau…huhu...”

Tiếng nức nở nghẹn ngào tan vào trong không gian vắng lặng của phòng thể dục. Khối silicon to lớn tàn nhẫn tách mở tầng thịt non mềm, từng chút một chen vào nơi chật hẹp đã lâu không được sử dụng. Vì thiếu bôi trơn, mỗi milimet nó tiến vào đều mang theo cảm giác nóng bỏng như bị một ngọn lửa thiêu đốt, khiến vách ruột mỏng manh bị ma sát đến đỏ bừng, đau rát.

An Diệp đau đến mức hô hấp đình trệ, đôi tay run bần bật không dám đẩy thêm nữa. Cậu vừa khóc vừa nhìn xuống nơi giao hợp đầy nhục nhã ấy, thấy miệng huyệt nhỏ nhắn bị căng ra đến trong suốt, đang bất lực bao bọc lấy thân gậy thô to. 

 [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/04/chuong-10.html]

 

 

 

 

 

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!