Chương 8

 

Cảm nhận được bàn tay nhỏ nhắn của Hoài Nam đang run rẩy siết chặt lấy vạt áo mình, Lục Tinh Hà khẽ dịch bước chân, che chắn tầm mắt sắc lạnh của Tiêu Kế Yên đang hướng về phía y. Hắn lên tiếng, giọng điệu vẫn ung dung, ôn hòa như gió xuân:

“Tiêu sư huynh bớt giận. Đệ thấy sư huynh ở trong phòng lâu ngày sinh buồn chán, định dắt huynh ấy đi dạo quanh núi một chút cho khuây khỏa, không ngờ lại vô tình lạc bước đến chỗ tập luyện của huynh, làm phiền huynh rồi.”

Nói đoạn, hắn hơi nghiêng đầu, dịu dàng trấn an người đang nép phía sau: “Đừng sợ, Tiêu sư huynh chỉ là tập kiếm quá sức nên hơi mệt thôi, không phải đang mắng huynh đâu.”

Hoài Nam nghe vậy mới dám hé mắt nhìn ra, đôi mắt hạnh tràn ngập vẻ uất ức. Y vốn dĩ cả sáng nay vẫn luôn mong ngóng được gặp Tiêu Kế Yên, vậy mà vừa gặp đã bị quát.

Tiêu Kế Yên nhìn hai người họ kẻ xướng người họa, trong lòng càng thêm tức giận. Hắn hừ lạnh một tiếng:

“Nếu đã không có việc gì thì mau đưa hắn đi cho khuất mắt ta.”

Lục Tinh Hà không nói thêm lời nào, hắn thu lại ý cười, dắt Hoài Nam đang sắp khóc rời khỏi bãi tập. Hắn có thể cảm nhận được ánh mắt rực lửa của người phía sau vẫn đang găm chặt vào hai bàn tay đang đan vào nhau của bọn họ, nhưng hắn không những không buông ra, trái lại còn cố tình nắm chặt hơn.

Lục Tinh Hà dắt Hoài Nam đi một quãng khá xa, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng kiếm của Tiêu Kế Yên nữa mới dừng lại. Hoài Nam vẫn chưa nín hẳn, y cứ sụt sịt, đôi mắt đỏ hoe cả lên.

Hắn đứng lại, nhẹ nhàng dùng tay gạt đi vệt nước mắt còn đọng trên gò má y, cử chỉ dịu dàng đến cực điểm.

“Đừng khóc nữa sư huynh, nhìn huynh như vậy đệ đau lòng lắm.” – Giọng nói hắn êm ái như gió thoảng, bàn tay vẫn lưu luyến không rời khỏi gương mặt y.

Hoài Nam thút thít, giọng nói mang theo âm mũi nghẹn ngào:  

“Tiêu... Tiêu sư đệ ghét ta rồi. Đệ ấy... đệ ấy quá đáng quá.”

Lục Tinh Hà trầm mặc một lát, rồi giả vờ bùi ngùi:

“Sư huynh đừng trách Tiêu sư huynh. Huynh ấy vốn là thiên tài tu hành, có lẽ... việc phải chăm sóc huynh suốt một tháng qua đã khiến huynh ấy thấy mệt mỏi.”

Hoài Nam ngẩn người, bàn tay vô thức siết chặt lấy vạt áo đến nhăn nhúm. Y thấy Lục Tinh Hà nói có lý, hóa ra bấy lâu nay y vẫn luôn là gánh nặng của người ta mà không hề hay biết, chẳng trách Tiêu Kế Yên lại muốn đuổi y đi cho khuất mắt.

Nhìn dáng vẻ thất thần của Hoài Nam, Lục Tinh Hà biết lời nói của mình đã có tác dụng. Hắn dịu dàng kéo y lại gần, để đầu y tựa vào vai mình, bàn tay vỗ nhẹ lưng y như đang vỗ về một đứa trẻ:

“Đừng buồn nữa, sau này đã có đệ rồi. Đệ sẽ không bao giờ cảm thấy huynh là gánh nặng đâu.”

Sau đó, Lục Tinh Hà dắt Hoài Nam đi sâu vào rừng trúc, tiến về phía có một con suối nhỏ đang róc rách chảy qua các khe đá. Hắn biết tính Hoài Nam nhanh quên, chỉ cần có thứ gì đó thú vị thu hút sự chú ý là y sẽ lập tức quên sạch mọi chuyện không vui.

“Sư huynh nhìn xem dưới kia có gì kìa.”

Hoài Nam đang ủ rũ, nghe vậy liền tò mò ngẩng đầu nhìn theo hướng tay Lục Tinh Hà chỉ. Thấy mấy con cá nhỏ đang tung tăng quẫy đuôi bơi lội giữa những kẽ đá, đôi mắt y lập tức sáng bừng, nỗi buồn lúc nãy dường như biến mất sạch sành sanh. Y hớn hở chạy tới sát mép hồ reo lên:

“Cá! Có nhiều cá quá!”

Suốt cả buổi trưa hôm đó, Lục Tinh Hà chỉ đứng một bên nhìn Hoài Nam nghịch nước. Y hết đuổi theo mấy con cá lại quay sang nhặt những viên sỏi tròn trịa dưới dòng suối, thỉnh thoảng lại quay đầu khoe với hắn như một đứa trẻ vừa tìm được báu vật.

Lục Tinh Hà nhìn y, ánh mắt dịu dàng vô cùng. Hắn thích Hoài Nam như thế này, ngây ngô và dễ dắt mũi, chỉ cần cho y một chút niềm vui nhỏ nhoi là y sẽ tình nguyện ở bên cạnh hắn, hoàn toàn quên sạch những kẻ đáng ghét khác.

Cả hai cứ thế chơi đùa ở suối, mãi đến khi nắng chiều bắt đầu nhạt dần Lục Tinh Hà mới dắt Hoài Nam lúc này đã ướt sũng cả người đi về phòng.

Mới vừa rồi còn vui vẻ nghịch nước, hiện giờ về đến phòng, y vẫn giở chứng ham chơi, cứ hăng hái chạy quanh nô đùa như một chú thỏ nhỏ chưa chơi đủ.

Lục Tinh Hà kiên nhẫn đuổi theo người phía trước, vừa đi vừa dỗ dành:

Sư huynh ngoan, không được trốn. Y phục ướt hết cả rồi, không tắm là sẽ bị cảm đấy.”

Vạt áo ướt sũng dính sát vào cơ thể của Hoài Nam, mỗi bước y chạy lại để lại vài vệt nước trên sàn gỗ, nhưng y dường như chẳng quan tâm, vẫn quay đầu lại cười hì hì với hắn, ánh mắt lấp lánh như chứa cả vì sao.

Lục Tinh Hà lách người một cái, chuẩn xác nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Hoài Nam, rồi kéo y vào lòng mình.

Thấy Lục Tinh Hà bắt đầu đưa tay tháo đai lưng của mình, Hoài Nam liền bĩu môi, y ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn dính vài giọt nước lên, ngây ngô hỏi:

Sao... sao phiền phức thế? Không phải chỉ cần niệm chú một cái là sạch sao?

Lục Tinh Hà nghe câu hỏi ngây ngô của y thì không hỏi bật cười. Bé cưng của hắn sao lại có thể đáng yêu đến mức này cơ chứ?

“Dùng chú làm sạch thì nhanh thật, nhưng nước suối nóng sau núi tốt cho kinh mạch của huynh hơn. Nếu huynh lười biếng không chịu ngâm mình, lỡ đổ bệnh lại phải uống thuốc đắng như đợt trước đấy”

Vừa nghe đến chữ “thuốc”, cái miệng đang định cãi của Hoài Nam lập tức ngậm chặt lại. Y sợ nhất là mấy bát thuốc đen ngòm của sư tôn. Lúc trước khi mới xuyên không đến đây, y từng bị ép uống thuốc đến mức ba ngày sau ăn cơm vẫn thấy đắng ngắt.

Nghĩ đến vị đắng kinh khủng đó, y xđành hậm hực để mặc Lục Tinh Hà dẫn mình đến bên suối sau điện, nhưng miệng vẫn không nhịn được mà lẩm bẩm:

“Không... không muốn tắm mà.”

[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/04/chuong-9_28.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!