Chương 8
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/1BI92Fjx6V]
Nghe Khuất Lâm nói vậy, An
Diệp cuống cuồng lắc đầu nguầy nguậy:
“Không... không phải lỗi của
cậu đâu...Cậu đừng nói thế, tớ... tớ mới là người sai mà...”
Nói đoạn, nước mắt An Diệp lại trào ra không kiềm chế nổi. Càng nghe Khuất
Lâm tự trách, An Diệp lại càng thấy mình tồi tệ. Phải rồi, nếu không phải tại cậu
cứ thích làm theo ý mình, thì làm sao kẻ xấu lại có cơ hội ra tay?
“Tại tớ... tất cả là tại tớ
không nghe lời cậu...” An Diệp nấc lên
từng hồi.
Thấy An Diệp sụp đổ đến mức này, Khuất Lâm chỉ khẽ thở dài. Hắn kéo cậu vào lòng, để đầu cậu tựa lên vai
mình, bàn tay kiên nhẫn vuốt
dọc sống lưng cậu như đang trấn an một con thú nhỏ bị thương, giọng nói dịu dàng đến cực
điểm:
“Thôi nào, đừng khóc nữa,
nhìn cậu thế này tớ xót lắm. Nhưng mà cậu phải hứa với tớ, từ giờ trở đi, tuyệt
đối không được đi đâu một mình nữa, nghe chưa?”
An Diệp thút thít, ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn hắn, gật đầu lia lịa:
“Ừm... tớ nhớ rồi... tớ sẽ
nghe lời cậu... sau này tớ không đi một mình nữa đâu...”
Khuất Lâm khẽ mỉm
cười, siết chặt vòng tay hơn, ôm trọn thân hình đang run rẩy của An Diệp vào
lòng. Ở góc độ cậu không thể nhìn thấy, nụ cười trên môi hắn dần
trở nên méo mó.
Con mồi của hắn, cuối cùng cũng đã ngoan ngoãn chui vào lồng.
...
Từ đó về sau, An
Diệp thật sự không dám đi đâu một mình nữa. Cậu cứ thế lún sâu vào sự bảo bọc đầy
toan tính ấy, cam tâm tình nguyện để hắn dắt đi như một kẻ mù lòa.
Hôm nay, An Diệp
theo Khuất Lâm xuống thư viện lấy sách giúp lớp. Vừa đi đến khúc ngoặt
hành lang, một bóng người từ phía đối diện bất ngờ lao ra.
"Bộp" một tiếng, Khuất Lâm không kịp tránh, chồng sách trên tay hắn
đổ ập xuống đất.
“Á... em xin lỗi! Em không
cố ý đâu, thật sự xin lỗi ạ!”
Giọng nói của cô gái vừa
trong trẻo vừa mang theo sự hốt hoảng. Cô vội vàng cúi xuống, đôi tay nhỏ nhắn
luống cuống gom lại những cuốn sách đang nằm rải rác trên đất.
An Diệp đứng bên cạnh nhìn mà người cứ như bị đóng đinh tại chỗ. Gương mặt
thanh thuần, đôi mắt to tròn lấp lánh kia... đây chẳng phải nữ chính trong cốt
truyện kia sao?
Đúng rồi, chính là cô ấy. Đây chẳng phải là Tuệ An, "ánh trăng
sáng" mà Khuất Lâm sẽ yêu đến điên dại sao? Nếu cô ấy xuất hiện, vậy thì
cái cốt truyện kia... rốt cuộc là thật hay giả?
Trong lúc An Diệp
còn đang rối bời, Khuất Lâm đã cúi xuống cùng cô gái nhặt sách. Hắn khẽ mỉm cười, giọng
điệu cực kỳ lịch sự:
“Không sao đâu, là tớ cũng
không chú ý. Để tớ tự nhặt là được rồi.”
Nghe Khuất Lâm nói, cô gái lúc này mới ngước lên nhìn hắn. Vừa chạm phải
gương mặt điển trai cùng nụ cười ôn hòa ấy, đôi gò má cô lập tức nhuộm một tầng
mây hồng nhạt. Cô lí nhí xin lỗi thêm lần nữa, hai tay luống cuống ôm chặt lấy
chồng sách của mình rồi vội vã lướt qua bọn họ.
“Đi thôi, cậu ngẩn người ra
làm gì đấy?”
Khuất Lâm thản nhiên phủi đi chút bụi bám trên bìa sách, rồi dịu giọng gọi
cậu.
Suốt dọc đường quay về lớp, Khuất Lâm vẫn luyên thuyên nói chuyện gì đó, thế
nhưng An Diệp chẳng lọt tai được chữ nào.
Cái tên Tuệ An cứ ám ảnh lấy cậu. Theo như "cốt truyện", thì chỉ
một thời gian ngắn nữa thôi, trường sẽ tổ chức một dự án nghiên cứu khoa học lớn.
Khuất Lâm và Tuệ An sẽ được phân vào cùng một nhóm, rồi 'lửa gần rơm lâu ngày
cũng bén', hai người họ sẽ nảy sinh tình cảm, rồi viết nên một câu chuyện tình
yêu lãng mạn.
Quả nhiên chỉ mấy
ngày sau Khuất Lâm đã bận rộn hẳn lên. Hắn không còn thời gian để kè kè bên cạnh
An Diệp từng giây từng phút như trước nữa. Những buổi chiều tan học, thay vì
đưa cậu về nhà, hắn lại phải ở lại phòng thí nghiệm đến tối muộn cùng nhóm
nghiên cứu.
Có đôi lần đi ngang qua khu nghiên cứu, An Diệp còn thoáng thấy Khuất Lâm
đang đứng cạnh Tuệ An bên cửa sổ. Hai người bọn họ vừa lật giở mấy trang tài liệu
vừa trao đổi gì đó, trông xứng đôi vừa lứa cực kỳ.
Dù chẳng biết cái "cốt truyện" kia rốt cuộc là thật hay chỉ là ảo
giác của mình, nhưng nhìn Khuất Lâm hào hứng như thế, cậu cũng thấy mừng thay
cho hắn.
Chiều nay, Khuất
Lâm lại bận rộn ở phòng thí nghiệm như thường lệ.
Vừa bước ra khỏi cửa lớp, chiếc điện thoại trong túi An Diệp bỗng rung lên
liên hồi. Cậu tò mò rút máy ra xem, thấy một số lạ hoắc gửi đến một loạt tệp
đính kèm. Cậu tò mò nhấn vào, rồi cả người bỗng chốc cứng đờ như tượng đá.
Những tấm ảnh trong con ngõ tối tăm đêm hôm đó hiện ra rõ mồn một trước mắt.
Ảnh cậu bị ép tách rộng hai chân để lộ nơi tư mật sưng đỏ, ảnh cậu nhục nhã chổng
mông phục vụ gậy thịt của kẻ lạ mặt... Dù ảnh hơi mờ vì thiếu sáng, nhưng gương
mặt đẫm lệ và biểu cảm hoảng loạn kia, ai nhìn vào cũng biết chắc chắn đó là An
Diệp.
Tim cậu đập loạn xạ như muốn nổ tung khỏi lồng ngực, mồ hôi lạnh bắt đầu
túa ra như tắm. Đầu óc An Diệp quay cuồng, ngay sau đó là một dòng tin nhắn ngắn
gọn hiện lên:
'Một mình đến phòng thể dục ngay bây giờ. Đừng để ai biết nếu không muốn đống
ảnh này bị tung lên mạng.'
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY