Chương 7
Sáng sớm hôm sau, Hoài Nam bị
đánh thức bởi tiếng lạch cạch của chén đĩa. Y vừa mở mắt đã thấy Lục Tinh Hà đứng
bên cạnh bàn từ bao giờ, trên tay là một
khay cháo nóng bốc khói nghi ngút.
Lục Tinh Hà đặt khay xuống
bàn, tiến tới vén rèm giường cho y.
“Sư huynh dậy rồi sao? Mau
dùng chút cháo cho nóng, rồi lát nữa đệ đưa huynh đi dạo quanh núi nhé.”
Hoài Nam ngồi dậy, đầu óc vẫn
còn chút mơ màng vì vừa tỉnh giấc, nhưng y vẫn không quên nhiệm vụ, lập tức
nhìn quanh rồi hỏi nhỏ:
“Tiêu sư đệ đâu? Đệ ấy... đệ
ấy có đến đây không?”
Ánh mắt Lục Tinh Hà hơi tối
lại, nhưng nụ cười trên môi vẫn không đổi: “Tiêu sư huynh đang tập luyện ở sau núi. Sư huynh muốn gặp huynh ấy à?”
Hoài Nam gật đầu lia lịa, y
nhảy xuống giường, định đi ra ngoài cửa thì bị Lục Tinh hà chặn lại.
“Sư huynh định cứ thế này mà chạy ra ngoài sao?”
Hoài Nam khựng lại, cúi đầu nhìn bộ trung y trắng
mỏng manh xộc xệch trên người,
gương mặt lộ rõ vẻ lúng túng. Y vội vàng chạy đến tủ gỗ, lôi ra một bộ y phục
rồi cuống cuồng tìm cách khoác lên, nhưng mớ dây nhợ phức tạp khiến y loay hoay
mãi vẫn không sao mặc đúng.
Lục Tinh Hà lặng lẽ tiến lại gần, chỉnh sửa lại y
phục cho y. Những ngón tay lạnh lẽo của hắn khéo léo thắt từng nút thắt, giọng
nói mang theo chút ý cười nhàn nhạt:
“Sư huynh ngay cả mặc đồ cũng không biết sao?”
Hoài Nam ngước đôi mắt hạnh trong veo lên nhìn
hắn, lí nhí đáp:
“Phức tạp quá... trước đây toàn là Tiêu sư đệ mặc
cho ta thôi.”
Động tác của Lục Tinh Hà khựng lại trong thoáng
chốc. Hắn không nói gì, chỉ đột ngột dùng lực siết mạnh đai lưng khiến Hoài Nam bất giác phải nhón chân
lên, cả người gần như tựa hẳn vào ngực hắn.
“Sau này không cần phiền đến huynh ấy nữa. Việc
của sư huynh, cứ để đệ lo liệu là được rồi.”
Sau khi
mặc đồ xong, Lục Tinh Hà không để y đi ngay mà thuận thế ấn vai y ngồi xuống ghế.
“Huynh vội gì chứ?” – Lục Tinh Hà múc một thìa
cháo, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa đến bên miệng y. – “Ăn hết chỗ này đệ mới
đưa huynh đi.”
Hoài Nam nhìn bát cháo bốc khói nghi ngút, lại
nhìn nụ cười ôn hòa của người trước mặt, chỉ đành ngoan ngoãn há miệng ăn. Y
vốn là kẻ ham vui, chỉ cần có người dỗ dành là sẽ quên ngay mục đích ban đầu.
Lục Tinh Hà lại rất biết cách chiều lòng y, hắn thỉnh thoảng lại dùng linh lực hóa ra mấy con chim
nhỏ lấp lánh bay lượn quanh bàn, khiến y cứ cười hì hì mãi không thôi.
Cứ thế, một người đút một người ăn, giữa chừng lại đùa nghịch một hồi, thời gian
lặng lẽ trôi qua mà Hoài Nam chẳng hề hay biết.
Đến khi cả hai rời khỏi phòng để đi về phía sau
núi, nắng đã lên cao đến đỉnh đầu. Từ xa, tiếng luyện kiếm của Tiêu Kế Yên vẫn
vang lên đều đặn và chưa có dấu hiệu dừng lại.
Lục Tinh Hà nhìn bóng lưng đang miệt mài luyện
kiếm phía xa, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn cố tình đan năm ngón tay mình vào bàn tay nhỏ
nhắn của Hoài Nam, dắt y bước đến gần.
Lưỡi kiếm trong tay Tiêu Kế Yên rạch qua không
trung tạo thành những tiếng rít chói tai, từng chiêu thức đều vô cùng dứt
khoát.
Nắng gắt từ đỉnh đầu đổ xuống bả vai, mồ hôi thấm
đẫm vạt áo nhưng chẳng thể làm dịu đi sự nôn nóng đang âm ỉ trong lồng ngực
hắn. Đầu óc hắn từ sáng đến giờ cứ bị hình bóng của tên ngốc kia quấy rầy không
yên. Hắn tự nhủ, chẳng phải đây là điều hắn hằng mong muốn sao? Đáng lẽ khi có
người thay thế, hắn phải cảm thấy nhẹ nhõm mới đúng. Thế nhưng sao lòng hắn lại thấy bứt rứt thế này, giống như
một thứ vốn thuộc về mình bấy lâu nay bỗng chốc bị kẻ khác ngang nhiên tước
đoạt.
Keng!
Tiêu Kế Yên đột ngột thu kiếm, hơi thở có chút dồn
dập, thầm mắng bản thân vì sự xao nhãng không đáng có.
Đúng lúc này, tiếng cười nói trong trẻo từ phía sau
vọng lại. Không cần quay đầu, Tiêu Kế Yên
cũng biết kẻ nào đang đến.
Hắn xoay người, ánh mắt lập tức đập vào cảnh tượng
hai bàn tay đang đan chặt lấy nhau của Lục Tinh Hà và Hoài Nam. Nhìn dáng vẻ
Hoài Nam hớn hở, không chút đề phòng mà để mặc cho tên sư đệ mới đến dắt đi,
lồng ngực Tiêu Kế Yên như bị một tảng đá đè nặng. Cơn giận không rõ nguyên do
bùng lên, khiến hắn siết chặt chuôi kiếm đến mức khớp xương trắng bệch.
Hắn lạnh lùng nhìn về phía hai người, giọng nói
trầm thấp mang theo sự tức giận:
“Ngươi mang tên ngốc kia đến chỗ tập làm gì?”
Lục Tinh Hà khẽ cong môi, nụ cười trên mặt vẫn
không hề lay chuyển trước khí
thế bức người của Tiêu Kế Yên.
Hắn liếc nhìn Hoài Nam đang vì tiếng quát mà sợ
hãi thu mình lại sau lưng
hắn, trong lòng thầm đắc ý. Hắn thừa hiểu tính cách của Tiêu Kế Yên, cái tên này miệng lưỡi lúc nào
cũng cứng nhắc như đá, càng quan tâm thì lại càng tỏ ra chán ghét. Nếu hắn cố
tình ngăn cấm không cho Hoài Nam gặp Tiêu Kế Yên, e là tên ngốc này sẽ chỉ càng
thêm trông ngóng. Chi bằng cứ dẫn y tới đây, để y tận mắt thấy sự cộc cằn của
tên này, có như vậy y mới sớm ngày nản lòng mà dành sự chú ý cho hắn.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY