Chương 7
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/1BI92Fjx6V]
Chưa đầy nửa tiếng sau, Khuất Lâm đã có mặt trong phòng khách sạn.
Vừa thấy bóng dáng quen thuộc, An Diệp như người chết đuối vớ được cọc, cậu
cố lết người dậy nhưng cơn đau phía dưới lại truyền lên khiến cậu ngã nhào xuống.
“Diệp!” Khuất Lâm vội vàng
lao đến bên giường, hắn xót xa đỡ lấy cơ thể đang run rẩy của cậu. “Tớ đến muộn
quá, tớ xin lỗi... Khốn kiếp, thằng nào lại dám làm thế này với cậu!”
An Diệp chẳng còn sức mà nói năng gì, cậu cứ thế rúc đầu vào lồng ngực ấm
áp của Khuất Lâm mà khóc nức nở. Mùi hương quen thuộc trên người hắn bao trùm lấy
cậu, khiến nỗi sợ hãi từ đêm qua vơi đi một chút. Cậu bấu chặt lấy vạt áo hắn,
giọng nói nghẹn ngào trong tiếng nấc:
“Lâm ơi... tớ đau lắm... Đưa tớ về với... tớ không muốn ở đây nữa đâu...”
“Được rồi, được rồi, có tớ
đây rồi.” Khuất Lâm vuốt nhẹ
sống lưng cậu, trấn an. Thấy An Diệp đã hoàn toàn dựa dẫm vào mình, trong mắt hắn
thoáng lóe lên một tia thỏa mãn. “Để tớ đưa cậu về, mọi chuyện cứ để tớ lo.”
Hắn nhìn xuống đôi chân đang run rẩy của An Diệp, rồi chẳng nói chẳng rằng,
cúi người bế thốc cậu lên
theo kiểu công chúa.
Bất ngờ bị bế lên, An Diệp hơi hoảng loạn,
nhưng cảm giác an toàn mà "người bạn thân" này mang lại khiến cậu nhanh chóng buông lỏng cảnh giác. Cậu yếu ớt vòng tay qua
cổ hắn, tựa cằm lên bờ vai vững chãi đó.
Khuất Lâm bước đi rất vững. Suốt dọc đường xuống hầm gửi xe, An Diệp cứ thế
vùi mặt vào cổ hắn, hít hà mùi hương dịu nhẹ mà cậu luôn tin tưởng.
Sau một đêm bị giày vò đến kiệt sức, giờ đây khi đã rơi vào vòng tay mà cậu
cho là an toàn nhất, mọi sự đề phòng trong An Diệp hoàn toàn sụp đổ. Đầu óc cậu
bắt đầu lờ đờ, mí mắt nặng trĩu lại. Trong cơn mơ màng, cậu chỉ nghe thấy giọng
nói trầm ấm của Khuất Lâm vang lên bên tai:
“Ngủ một lát đi, tỉnh dậy là về đến nhà rồi.”
An Diệp khẽ "ừm" một tiếng nhỏ xíu, rồi cứ thế thiếp đi trong
vòng tay của chính kẻ đã gieo rắc cơn ác mộng cho mình.
...
An Diệp không biết
mình đã ngủ bao lâu.
Lúc cậu mở mắt ra, bóng tối đã bao trùm khắp căn phòng. Qua khung cửa sổ,
phố xá ngoài kia đã lên đèn rực rỡ, những ánh đèn xanh đỏ hắt vào vách tường lạnh
lẽo càng khiến không gian thêm phần tịch mịch.
An Diệp khẽ thở hắt ra một tiếng, cậu khó khăn chống tay xuống nệm, chật vật
lết người ngồi dậy. Đầu óc cậu lúc này váng vất, quay cuồng như vừa trải qua một
trận ốm nặng. Cậu với tay lấy ly nước đặt sẵn trên bàn đầu giường, hớp một ngụm
thật lớn. Dòng nước mát lạnh chảy xuống cổ họng khô khốc, giúp cậu tỉnh táo hơn
đôi chút.
Cậu thẫn thờ ngồi đó, bắt đầu xâu chuỗi lại mớ hỗn độn vừa xảy ra. Nhưng
càng nghĩ, An Diệp càng thấy có gì đó không đúng. Rõ ràng theo những gì cậu nhớ
về 'cốt truyện', làm gì có phân cảnh cậu bị bắt cóc rồi bị làm nhục chứ?
"Rõ ràng là không có mà nhỉ?" An Diệp lẩm bẩm, đôi mày nhíu
chặt lại.
Cậu bắt đầu hoang mang. Liệu
có phải do cậu nhớ nhầm? Hay những ký ức về cuốn truyện đó thực chất chỉ là ảo
giác của riêng cậu? Nếu đúng là vậy... chẳng phải cậu đã trách lầm Khuất Lâm rồi
sao?
Càng nghĩ, cậu càng thấy mình thật quá đáng. Khuất Lâm đối xử với cậu tốt
như thế, bảo vệ cậu như thế, vậy mà cậu lại vì một giấc mơ hoang đường mà sinh
lòng đề phòng với hắn. An Diệp cắn môi, thầm hạ quyết tâm lát nữa gặp nhất định
phải xin lỗi hắn cho thật tử tế.
Đúng lúc An Diệp còn đang mải mê với mớ suy nghĩ hỗn độn đó thì cánh cửa
phòng khẽ "cạch" một tiếng rồi mở ra. Khuất Lâm bưng một chiếc khay
có bát cháo nóng hổi bước vào. Thấy An Diệp đã tỉnh, hắn khẽ mỉm cười, dáng vẻ
hiền lành và ấm áp như ánh nắng ban mai:
“Tỉnh rồi à? Ăn chút cháo đi cho ấm bụng.”
Nhìn bát cháo đang bốc khói nghi ngút, lòng An Diệp càng thêm áy náy. Cậu vội
vàng đưa tay ra, định đỡ lấy khay đồ ăn:
“Cảm ơn nhé, phiền cậu quá...”
Nhưng Khuất Lâm lại khéo léo né đi, hắn đặt khay lên bàn rồi kéo ghế ngồi
sát lại cạnh giường. Hắn thong thả múc một muỗng cháo, đưa lên miệng thổi nhẹ cho
bớt nóng rồi đưa đến tận môi An Diệp:
“Thôi đi, tay chân cậu còn đang run lẩy bẩy thế kia, cầm làm sao nổi cái
bát. Ngồi yên đấy tớ bón cho.”
Gương mặt An Diệp thoáng chốc đỏ bừng, cậu ngượng ngùng định lùi lại theo bản
năng:
“Tớ... tớ tự làm được mà.”
Khuất Lâm hơi nhướng mày, giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự kiên quyết
không cho phép phản kháng:
“Nghe lời nào.”
Nghe vậy, An Diệp đành lí nhí nói "cảm ơn" rồi đành ngoan ngoãn
há miệng đón lấy muỗng cháo nóng hổi từ tay hắn.
Chẳng mấy chốc, bát cháo đã cạn sạch.
Khuất Lâm đặt bát xuống, khẽ hỏi:
“Đỡ hơn chưa?”
An Diệp lý nhí đáp, cảm giác ấm nóng từ bát cháo khiến cậu thấy dễ chịu hơn
hẳn:
“Ừm, tớ thấy ổn hơn rồi.”
Khuất Lâm im lặng một hồi, rồi bỗng nhiên thở dài. Hắn đưa tay lên xoa nhẹ
mái tóc mềm của An Diệp, giọng trầm hẳn xuống, nghe vừa xót xa vừa đầy vẻ tự
trách:
“Tớ xin lỗi, là tại tớ không bảo vệ tốt cho cậu. Có lẽ vì tớ lúc nào cũng
chiều theo ý cậu, để cậu tự do quá nên mới khiến cậu chủ quan như thế... Nếu tớ
cứng rắn hơn một chút, có lẽ chuyện này đã không xảy ra...”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY