Chương 6
Tiêu Kế Yên nén lại
sự khó chịu đang cuộn trào trong lồng ngực, bước chân có chút vội vã muốn rời
khỏi nơi này. Thế nhưng khi vừa đi ngang qua Hoài Nam, vạt áo hắn bỗng dưng bị
níu lại.
“Tiêu sư đệ, đệ định
đi đâu vậy?”
Hoài Nam chớp chớp mắt
nhìn hắn, vẻ mặt vẫn là sự ngây ngô chẳng hay biết gì về bầu không khí căng
thẳng nãy giờ. Bàn tay y siết chặt lấy góc áo Tiêu Kế Yên, đôi mắt hạnh tràn
đầy vẻ luyến tiếc.
Tiêu Kế Yên khựng lại,
nhìn bàn tay đang níu lấy mình, trái tim phản chủ lại bắt đầu đập loạn nhịp.
Hắn còn chưa kịp mở lời thì một bàn tay đã vươn tới, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát
gỡ từng ngón tay của Hoài Nam ra khỏi vạt áo hắn.
Lục Tinh Hà mỉm cười, nghiêng người che chắn trước mặt Hoài Nam, chặn đứng tầm mắt y hướng về phía Tiêu Kế Yên.
“Tiêu sư huynh là người
bận rộn, huynh ấy còn có việc quan trọng phải làm, huynh đừng làm phiền huynh
ấy nữa.” – Lục Tinh Hà dịu giọng nói với y – “Chẳng phải huynh
nói rất chán sao? Để đệ ở lại chơi với huynh, có được không?”
Nói đoạn, Lục Tinh Hà
không đợi Hoài Nam đồng ý đã thuận thế nắm lấy cổ tay y,
dẫn y đi thẳng vào trong phòng. Trước khi khuất sau bức bình phong, hắn còn liếc về phía Tiêu
Kế Yên bằng một ánh mắt đầy đắc thắng, hoàn toàn khác hẳn với bộ dạng ngoan hiền lúc
nãy.
Tiêu Kế Yên đứng giữa phòng,
nhìn bóng dáng Hoài Nam bị kẻ khác dắt đi mà lòng bkhó chịu vô
cùng. Hắn nghiến răng, một lần nữa mắng bản thân vì sự dao động không
đáng có, rồi quay người sải bước rời đi.
Trong phòng, Lục Tinh Hà dẫn Hoài Nam ngồi
xuống ghế, rồi rót một chén trà nóng đặt trước mặt y.
Thế nhưng tâm trí Hoài Nam vẫn còn treo ngược bên ngoài cánh cửa, y cầm chén
trà mà giọng điệu đầy vẻ buồn bực:
“Sao... Sao Tiêu sư đệ không ở lại chơi với ta nữa? Đệ ấy vừa mới đến... đến mà đã đi
mất rồi...”
Lục Tinh Hà nghe vậy, ý
cười trên môi dường như nhạt đi vài phần. Hắn chống cằm, đôi mắt sâu thẳm nhìn
xoáy vào gương mặt đang xụ xuống của Hoài Nam, giọng nói mang theo chút hờn dỗi
không rõ ràng:
“Sư huynh bận tu luyện,
không rảnh rỗi như đệ. Có đệ ở đây bầu bạn với huynh, sư huynh vẫn cảm thấy
chưa đủ sao?”
Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc rủ
bên tai Hoài Nam. Cảm giác lành lạnh khiến
Hoài Nam hơi rụt cổ lại, y nhìn thiếu niên xinh đẹp trước mắt, rồi lại nghĩ đến
nhiệm vụ hệ thống đưa, thành thật nói:
“Hai người các đệ phải... phải
luôn ở bên nhau mới đúng. Hệ thống bảo... bảo vậy mà...”
Lục Tinh Hà hơi khựng
lại, hắn nheo mắt, hỏi bằng giọng điệu đầy hứng thú:
“Hệ thống? Thứ đó là
cái gì?”
Hoài Nam vốn dĩ chẳng
biết giấu giếm, thấy Lục Tinh Hà hỏi, y liền thật thà đem hết chuyện nhiệm vụ
ra kể. Y cứ thế thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt của Lục
Tinh Hà càng lúc càng kỳ lạ.
Lục Tinh Hà nhìn đôi mắt hạnh trong veo không
chút tạp niệm của Hoài Nam, tâm trí bỗng chốc quay ngược về kiếp trước.
Thật ra cả ba người bọn họ đều không thuộc
về thế giới này. Ở kiếp trước, hắn và Tiêu Kế Yên từng phát điên vì Hoài Nam.
Sự yêu thương cực đoan đã biến thành xiềng xích, họ cùng nhau xây nên một lồng
giam lộng lẫy, giam cầm y đến mức khiến y tuyệt vọng mà chọn cách tự sát ngay trước
mặt cả hai.
Máu của Hoài Nam hôm đó
đỏ đến chói mắt, cũng là thứ đã kéo cả ba vào vòng xoáy nghiệt ngã này.
Lục Tinh Hà khẽ bật cười, một tiếng cười khàn
đục mang theo sự hưng phấn và điên cuồng khó tả:
“Vậy sao?”
Hóa ra
ông trời lần này lại đứng về phía hắn. Tiêu Kế Yên giờ đây đã chẳng còn ký ức,
còn Hoài Nam cũng không còn hận hắn nữa. Nếu tất cả đều bắt đầu lại từ con số
không, vậy thì trò chơi này, hắn chính là kẻ nắm giữ ván cờ. Lần này hắn
tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai có cơ hội chạm vào y thêm lần nữa, nhất
là Tiêu Kế Yên.
“Nếu đó
là điều sư huynh muốn, đệ tất nhiên sẽ nghe theo. Đệ và Tiêu sư huynh... nhất
định sẽ 'ở bên nhau' thật tốt.” – Ánh mắt Lục Tinh Hà trở nên ôn
nhu lạ thường, như thể hắn thực sự một là vị sư đệ ngoan ngoãn.
Hoài
Nam thấy Lục Tinh Hà đồng ý dễ dàng như vậy, đôi mắt hạnh lập tức sáng bừng
lên. Y vui mừng nắm lấy tay hắn, giọng điệu hớn hở:
“Thật
sao? Đệ hứa rồi nhé!”
Nhìn
dáng vẻ phấn khích không chút đề phòng của Hoài Nam, Lục Tinh Hà chỉ khẽ cong
môi. Bàn tay lạnh lẽo của hắn âm thầm siết lấy bàn tay nhỏ nhắn của y, kéo y
lại gần mình hơn một chút.
“Ừ.”
Suốt cả
ngày hôm đó, Lục Tinh Hà đều kiên nhẫn chơi đùa cùng
Hoài Nam. Mãi đến khi trăng lên cao, hắn mới chịu rời đi.
Hoài Nam ngồi trên giường, vừa ngáp ngắn
ngáp dài vừa tháo dây buộc tóc.
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành giai
đoạn giới thiệu nhân vật chính. 】
Tiếng
thông báo cơ khí đột ngột vang lên giữa không gian tĩnh mịch khiến Hoài Nam
giật thót mình, cơn
buồn ngủ cũng theo đó mà biến mất một nửa.
【 Kể từ bây giờ, hệ thống sẽ không còn dẫn
dắt từng bước nữa. Ký chủ phải tự mình hoàn thành nhiệm vụ. Hệ thống sẽ chỉ
xuất hiện khi có thông báo đặc biệt hoặc cập nhật tiến độ nhiệm vụ. Chúc ký chủ
may mắn. 】
Hoài Nam ngơ ngác nhìn vào
khoảng không trước mặt, dù chưa hiểu đầu đuôi ra sao nhưng vẫn vô thức ngoan
ngoãn gật đầu một cái.
Có điều hệ thống vốn chỉ
hiện lên khi có thông báo nên nó hoàn toàn chẳng hay biết gì về việc ký chủ của
mình vừa mới đem toàn bộ bí mật kể sạch sành sanh cho Lục Tinh Hà nghe. Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn vâng lời của y,
nó còn tưởng mình đã chọn đúng người, rồi hài lòng rời đi.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY