Chương 5
Gia Khiêm nhìn bộ dạng mơ màng của Lâm Vy, cảm thấy cô lúc này có chút đáng
yêu. Gã không nhịn được liền cúi người hôn nhẹ lên trán cô một cái.
Lâm Vy chỉ lặng lẽ rũ mắt, không hề nhúc nhích. Cô vốn dĩ không thích sự
thân mật này, nhưng trận bạo hành tối qua thực sự đã làm cô sợ hãi. Những vết
thương trên người vẫn còn đau nhức, nhắc nhở cô rằng việc phản kháng lúc này là
hoàn toàn vô ích.
Thấy Lâm Vy chịu ngoan ngoãn, tâm trạng Gia Khiêm tốt lên thấy rõ. Gã thuận
tay ôm cô vào lòng, dịu dàng bảo:
“Lát nữa ăn cháo xong thì anh đưa em
đi mua quà cho mẹ nhé. Hôm nay sinh nhật mẹ, chiều nay chúng ta sẽ về nhà.”
Đúng rồi, hôm nay là mùng 10, là sinh nhật của mẹ cô. Những ngày qua bị
giam trong căn phòng này, Lâm Vy đã hoàn toàn mất đi khái niệm về thời
gian, nếu gã không nhắc, có lẽ cô cũng quên mất hôm nay là sinh nhật bà.
Nghĩ đến mẹ, ánh mắt Lâm Vy mới dao động một chút. Bà vốn không biết gì về
bản hợp đồng đen tối giữa cô và hai người đàn ông này. Trong mắt bà, Gia Khiêm
là một người bạn trai tài giỏi, lịch thiệp và hết lòng chăm sóc cho cô. Để bà
được yên lòng trị bệnh, họ vẫn luôn đóng vai một cặp đôi hạnh phúc trước mặt bà.
Lâm Vy khẽ gật đầu, giọng nói vẫn còn hơi yếu: "Vâng, em biết rồi."
Sau bữa sáng, Gia Khiêm đưa Lâm Vy đến một
trung tâm thương mại lớn ở trung tâm thành phố đẻ mua quà cho mẹ. Giữa chốn
đông người, gã thản nhiên đan tay mình vào tay cô, cử chỉ vô cùng dịu dàng và
săn sóc, ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ họ là một cặp đôi đang mặn nồng, chẳng ai biết
dưới lớp áo dài tay kia, người Lâm Vy vẫn còn chằng chịt những dấu vết bầm tím
ghê người sau trân hoan ái đêm qua.
Chiều hôm đó, Gia Khiêm tự
lái xe đưa cô về nhà. Suốt quãng đường, Lâm Vy gần như không nói một lời,
chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa kính, ánh mắt trống rỗng.
Khi xe dừng lại
trước cánh cổng quen thuộc, tim Lâm Vy lập tức đập nhanh liên hồi vì lo lắng. Cô
hít một hơi thật sâu, cố nặn ra một nụ cười tự nhiên nhất có thể, rồi mới cùng Gia Khiêm bước
vào trong.
Vừa thấy bóng dáng con gái, mẹ Lâm Vy đã hồ hởi chạy ra. Bà nắm chặt lấy
tay cô, vừa cười vừa trách:
"Cái con bé này, từ ngày có người yêu là quên luôn cả bố mẹ. Cả năm trời
chẳng thấy mặt mũi đâu, nếu hôm nay không phải sinh nhật mẹ thì chắc anh chị
cũng chẳng thèm về đâu nhỉ?"
Lâm Vy nghe mẹ nói mà sống mũi cay cay, cô chỉ biết gượng cười rồi nép vào
lòng bà để giấu đi đôi mắt đã bắt đầu đỏ hoe. Trong khi đó Gia Khiêm đứng bên cạnh
vẫn giữ nụ cười lịch sự thường trực, không
hề có chút lo lắng nào.
Đúng lúc đó, bố Lâm Vy cũng từ trong nhà bước ra. Ông nhìn con gái một cái,
ánh mắt có chút phức tạp nhưng rất nhanh đã thu hồi lại. Ông tiến đến nhẹ nhàng
nắm lấy tay mẹ cô, dịu giọng khuyên nhủ:
"Thôi, bà cứ để cho con nó thở đã. Vừa mới về đến nơi mà bà đã hỏi dồn
dập thế thì ai mà trả lời cho kịp. Vào bàn ăn cơm trước đã, đồ ăn nấu xong cả rồi,
để lâu lại nguội hết."
Mẹ cô nghe vậy cũng thôi không trách móc nữa, vui vẻ nắm tay cả hai kéo vào
trong nhà.
Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm cúng lạ thường. Mẹ cô liên tục gắp thức ăn vào bát cho cô, toàn là những
món ngày nhỏ cô thích ăn nhất. Hai mẹ con cứ thế ríu rít trò chuyện không ngừng,
hết kể chuyện ngày xưa lại nói đến những chuyện vặt vãnh thường ngày.
Đúng lúc này, một bàn tay bất ngờ luồn vào dưới váy của Lâm Vy. Toàn thân cô
lập tức cứng đờ, từng sợi dây thần kinh đều căng ra hết mức.
Cô cảm nhận rõ cái lạnh buốt từ chiếc thìa kim loại đang chậm rãi lướt trên
vùng đùi non nhạy cảm của mình.
Hơi thở của Lâm Vy bỗng chốc trở nên hỗn loạn, nhưng mẹ cô vẫn đang hào hứng
kể chuyện, hoàn toàn không nhận ra sự bất thường của con gái.
Chiếc thìa inox lạnh lẽo ấy không dừng lại mà tiếp tục len lỏi vào sâu hơn,
nó khéo léo vén đũng quần lót sang một bên, mặt thìa buốt giá lập tức áp thẳng
vào giữa khe thịt đang sưng đỏ của Lâm Vy.
"Ưm..." – Lâm Vy suýt chút nữa rên rỉ ra tiếng,
cô vội vã cắn chặt môi dưới để ngăn mình phát ra âm thanh.
Lâm Vy kinh hoàng mở to mắt, vội quay sang nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh với vẻ cầu xin. Nhưng trái
ngược với sự hoảng loạn của cô, Gia Khiêm vẫn ung dung nhấp rượu, như thể mọi chuyện chẳng liên
quan đến mình. Gã nghiêng đầu nhìn cô, nụ cười trên môi không đổi:
“Mẹ đang hỏi kìa, sao em không trả lời?”
Lâm Vy giật mình nhớ ra mình đang nói chuyện với mẹ. Cô cố gắng điều chỉnh
hơi thở, rồi quay sang mỉm cười
với bà:
“Dạ… mẹ vừa nói gì cơ? Con xin lỗi, vừa nãy con… không nghe rõ.”
Thế
nhưng ngay khi lời cô vừa dứt, gã đàn ông bên cạnh đột ngột dùng lực, chiếc thìa inox tàn nhẫn tách hai mép lồn sưng đỏ ra, rồi thình
lình đâm thẳng vào bên trong khe thịt sưng tấy của cô.
"A...!"
Lâm Vy không kìm được mà kêu ra tiếng, cơ thể cô nảy mạnh lên như bị điện giật, hai tay cô hoảng loạn bám chặt lấy cạnh bàn để không bị ngã khỏi ghế.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY